Chuyển đến nội dung chính

Hạnh phúc của đời người một nửa do nỗ lực, một nửa là tùy duyên

 Cuộc sống không nên sắp đặt quá đầy đủ, đời người không nên thiết kế quá chi li. Bất kể làm gì đều phải giữ cho mình chút không gian, để bản thân có thể thong dong quay người…Đời người vì có thống khổ nên mới trân trọng phút giây hạnh phúc

Đời người chính là một hành trình mà qua mỗi bước chân, phong cảnh đều đổi khác. Bởi có thống khổ nên mới hiểu thế nào là hạnh phúc, bởi có trắc trở nên mới hiểu thế nào là trân trọng người với người.

Không có hạnh phúc nào đạt được dễ dàng như trở bàn tay, không có vinh quang nào thành tựu nhẹ nhàng như nương theo sức gió. Đã là người, thì cần phấn chấn mạnh mẽ, chủ động nắm bắt, lý trí hành động thì mới có thể từng bước từng bước tiếp cận hạnh phúc.

Nỗ lực không phải là cứ làm rồi sẽ được, mà là phải vượt qua khó khăn gian khổ, vượt lên chính mình. Tùy duyên không phải là cứ buông xuôi để mặc trôi theo dòng nước, mà là nỗ lực hết sức nhưng vẫn thuận theo tự nhiên, không oán không hận, không tức giận, không cưỡng cầu.

Nỗ lực thì cuộc đời ít nuối tiếc, tùy duyên nên biết đủ thường vui

Điều đáng sợ nhất là lúc cần nỗ lực thì không nỗ lực, lúc cần dừng lại thì lại chẳng dừng, khiến cái tâm này cứ mãi vấn vít trong thống khổ.

Con người luôn bị hạn chế bởi năng lực và điều kiện, thế nên nhiều việc chỉ có thể tùy cơ ngộ mà yên định, tùy duyên mà đối đãi.

Vượt qua bao núi cao sông dài, sẽ thấy một nơi phong cảnh là dành riêng cho mình. Trải qua bao chia ly hội ngộ, sẽ thấy một gương mặt tươi cười chào đón mình.

Trải qua trùng trùng tương ngộ, cuối cùng chỉ là để gặp được người hiểu mình. Mưa gió tháng năm qua đi, cuối cùng sẽ có một duyên kỳ ngộ, sẽ có một người biết mình nóng lạnh, hiểu mình buồn vui.

Hạnh phúc lớn nhất không gì bằng gió nhẹ mây trôi

Ban ngày vui vẻ nói cười, ban đêm một giấc say sưa giấc nồng. Đời người không nên quá truy cầu, quá cố chấp, hãy cứ làm trọn việc của mình, yên vui với mệnh Trời là đủ rồi.

Một đời người không gì khác là một quá trình. Lựa chọn rồi, nỗ lực rồi, kiên trì rồi, đi qua rồi, không thẹn với lòng mình là được. Còn kết quả thế nào, kỳ thực chẳng có gì quan trọng.

Vinh hoa như giọt nước trên cánh mai, phú quý như giọt sương đầu ngọn cỏ, sinh không đem đến, chết chẳng mang đi, vậy đắc ý nỗi gì, thất ý nỗi gì? Thuận theo tự nhiên, tùy ngộ mà yên, tùy duyên mà định.

Tự tại như mây trôi, siêu thoát như nước chảy, đó mới là thái độ cuộc đời cần có.

Thế giới rất rộng lớn, nên mới cần có tấm lòng bao dung. Thế giới rất bao la, nên mới cần có tấm lòng quảng đại.

Chú tâm vào những thứ tốt đẹp, chứ không phải những thứ khiến lòng ta nhức nhối. Với thứ trái ý nghịch lòng, thì hãy cứ quên đi, mỉm miệng cười cho qua.

Chúng ta gặp những người khác nhau, chúng ta luôn luôn giao tiếp với đủ loại người. Dần dà chúng ta để họ ở trong tim, coi họ là bạn bè, hoặc coi họ là bạn đời.

Nhưng giống như khi chúng ta đến ngã tư đường, xe đi cùng hướng với ta càng ngày càng ít đi. Cuộc đời cũng vậy, khi thời gian trôi qua thì những tình cảm dành cho ta cũng dần dần tan theo mây khói.

Và khi ấy ta nhận ra rằng: Người đi cùng ta có lẽ cũng chẳng nhiều. Có người lựa chọn rời xa ta, nhưng cũng có người mới đến để bù vào chỗ trống. “Người cần phải đến thì ngăn không nổi, người cần phải đi thì giữ chẳng xong”.

Chúng ta chỉ cần thuận theo tự nhiên, những gì còn lại là Trời xanh an bài.

Đời người nói dài thì chẳng dài, mà nói ngắn thì cũng chẳng ngắn. Không ai biết được trong một giây có thể xảy ra những gì. Vậy nên, không để thời gian hữu hạn của mình bị lãng phí bởi những người vô vị và những việc vô vị.

Tinh lực chúng ta không thể nào nâng đỡ được nhiều người như thế. Ta không cần quá nhiều người tiến vào cuộc đời mình, mà chỉ cần mỗi một người đến bên ta đều để lại chút dư âm tốt đẹp, chút dư vị ngọt ngào…


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được hình

Ai rồi cũng sẽ đổi thay, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không nhận ra

  Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện. Khi mới bắt đầu, ai cũng đều kinh ngạc cho những điều không dễ dàng thay đổi. Đến khi trưởng thành, có chăng cũng chỉ là quen với việc giấu đi cảm xúc, giấu nhẹm đi những hụt hẫng khi niềm tin lại rơi mất. Và rồi sẽ có một ngày nào đó, ngày của hôm qua gần tựa như cơn mơ, nhạt nhòa. Rồi ai cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống đó là một vòng luân chuyển. Ánh sáng bóng tối thay phiên nhau. 4 mùa xuân hạ thu đông cũng lần lượt sẽ thay đổi cho nhau. Vốn dĩ không có cái gì sẽ đứng yên tại một chỗ. Và ngay bản thân ta lớn lên cũng phải chấp nhận rằng trái đất cũng di chuyển vậy thì làm gì có khái niệm mãi mãi. Thứ có thể mãi mãi tồn tại đó chính là kỷ niệm, bởi nó là một phần ký ức của ta chẳng thể xóa nhòa. Một đôi giày, lúc v

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người, bạn