Chuyển đến nội dung chính

Nhân sinh cảm ngộ: Bình thản nhìn được mất, mắt lạnh ngắm phồn hoa

 Nhân sinh cảm ngộ: Bình thản nhìn được mất, mắt lạnh ngắm phồn hoa

Thế gian tựa giấc mộng dài, được mất trên đời như mây khói. Con người càng truy cầu nhiều, lại càng thấy khổ; càng tham đắm nhiều thì trong lòng càng không thấy được bình yên…

🔻 Bình thản nhìn được mất, mắt lạnh ngắm phồn hoa

Cuộc sống tựa như nước, dục vọng như kẹo đường, không phải đường càng nhiều thì nước càng ngọt. Truy cầu đúng mực, mới có thể khiến cuộc sống được vui tươi; dục vọng quá nhiều, ngọt ngào cũng sẽ biến thành trái đắng.

Một tâm hồn bình thản, có thể xem nhẹ được mất, mặc dù không quá vui vẻ, nhưng cũng không mang đến khổ đau. Năm tháng đạm bạc, tâm đạm bạc thì giấc ngủ sẽ yên bình. Hương vị của nhân sinh, đạm bạc mới có thể lan tỏa lâu dài.

🔻 Không tham, dục niệm chẳng còn; không giận, tâm sẽ ôn hòa tĩnh lặng

Có câu rằng: “Nhân thân nan đắc”, con người được sống trên đời đã là một điều may mắn. Vậy nên, dù thuận buồm xuôi gió cũng tốt, trầm bổng nhấp nhô cũng chẳng sao, đều nên học cách bình thản, bởi đó cũng chính là vận mệnh của bản thân mình.

Bất luận hoàn cảnh nào đều không cần oán trách thế nhân, không nên buông thả chính mình. Không tham, dục niệm sẽ ít đi, không giận, tâm tình sẽ dễ dàng bình ổn; không cầu sẽ thường thấy đủ. Gặp được hãy quý trọng, chia xa hãy trân trọng.

🔻 Im lặng là sự thanh cao lớn nhất

Im lặng có thể khiến nội tâm hỗn loạn trở nên thanh tịnh. Không cần nói với người khác rằng họ có bao nhiêu ngu ngốc, bao nhiêu dối trá, bao nhiêu thiện lương, bao nhiêu may mắn, bao nhiêu bất hạnh, bao nhiêu thống khổ… hãy học cách dùng im lặng để che đi tình cảm của mình.

Nói nhiều, có lẽ người ta sẽ nói bạn cởi mở, nhưng cởi mở đôi khi chỉ là một loại biểu hiện giả dối. Im lặng mới là cơ trí, là có nội hàm, cũng là sự thanh cao lớn nhất.

🔻 Nhân sinh cho đi mới nhận lại, được mất chỉ bản thân mình hiểu rõ

“Có cho đi mới nhận lại được”, một câu nói đơn giản nhưng đã bao hàm trí tuệ cùng đạo lý xử thế nhân sinh. Bởi vì, người rộng lượng thực sự sẽ hiểu được phóng khoáng; người chân tình thực sự sẽ hiểu được hiến dâng; người hạnh phúc thực sự sẽ hiểu được buông bỏ; người trí tuệ thực sự sẽ hiểu được mất và được.

Nhân sinh đều mong có thể đắc được thì cũng nên nghĩ đến trả giá. Nếu như có thể chân chính nhận thức được và mất, thì trong lúc đạt được cũng sẽ không quá cao hứng, mất đi cũng không có gì đáng để buồn phiền.

🔻 Hạnh phúc đời người, một nửa muốn tranh giành, một nửa muốn thuận theo

Tranh giành, không phải “tranh” cùng người khác, mà là “tranh” cùng thống khổ. Không có hạnh phúc dễ như trở bàn tay mà phải cố gắng nỗ lực, chủ động tranh thủ từng bước tiếp cận hạnh phúc.

Thuận theo, không phải bỏ mặc số phận như nước chảy bèo trôi, mà là biết dừng lại rồi sau đó an ổn. Năng lực và điều kiện hạn chế, rất nhiều sự tình chỉ có thể thích ứng và tùy duyên.

🔻 Không phải thế giới lựa chọn bạn, mà là bạn lựa chọn thế giới này

Nếu bạn yêu, thì cuộc sống nơi nào cũng đều đáng yêu. Bạn nếu hận, cuộc sống nơi nào đều đáng giận. Bạn nếu biết cảm ơn, khắp nơi đều là sự cảm ơn. Bạn nếu trưởng thành, mọi thứ đều sẽ trưởng thành.

Không phải thế giới lựa chọn bạn, mà là bạn lựa chọn thế giới. Đã không có chỗ để trốn, chi bằng hãy nở nụ cười; nếu sự đời không như ý, chi bằng cứ vui vẻ thoải mái, mọi chuyện đều là có an bài.

🔻 Hiểu được từ bỏ là đã trưởng thành

Hiểu rõ một người không nhất thiết phải đi vạch trần họ; chán ghét một người cũng không cần phải trở mặt làm ngơ. Con người còn sống, sẽ luôn tồn tại những người mà ta không thích, cũng như sẽ có những người không thích ta.

Người trưởng thành không phải tuổi tác lớn, mà là biết buông bỏ, học được cách hòa hợp, hiểu được không tranh giành.

Có chút khổ cũng không nên nói ra, không phải là không có cảm giác, mà là biết rõ nói ra cũng không thay đổi được gì; những tổn thương trong tâm, không phải không quan tâm, mà là hiểu rằng thời gian sẽ từ từ chữa trị.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người,...