Chuyển đến nội dung chính

SỐNG TỈNH THỨC KHÔNG PHẢI LÀ RỜI ĐỜI, MÀ LÀ BIẾT SỐNG GIỮA ĐỜI


CỔ NHÂN DẠY: SỐNG TỈNH THỨC KHÔNG PHẢI LÀ RỜI ĐỜI, MÀ LÀ BIẾT SỐNG GIỮA ĐỜI

Ngày nay, người ta nói nhiều đến “tỉnh thức”, nhưng lại hiểu nó như một điều xa xỉ: phải đi thiền, tìm núi non yên tĩnh, rời khỏi thế gian ồn ào mới “tỉnh”.

Người xưa cho rằng tỉnh thức không phải một hành động, mà là một trạng thái.

Họ cho rằng tỉnh thức không phải trốn khỏi cuộc đời, mà là thấy rõ đời. Thấy mình đang vui mà không say, đang buồn mà không chìm, đang làm việc mà không đánh mất chính mình.

🍂Khổng Tử từng nói: “Ngô nhật tam tỉnh ngô thân” — “mỗi ngày ta tự xét mình ba lần”.

Đó chính là gốc của tỉnh thức. Nhận biết chính mình mỗi ngày: lời nói hôm nay có sai không, việc làm hôm nay có thiện không, lòng hôm nay có vẩn đục không.

Ba lần tự hỏi, một đời tự sáng.

🍂Lão Tử lại bảo: “Biết đủ là đủ, ấy mới là đủ thật.”

Người mê đắm, càng có càng khát. Người tỉnh, chỉ cần điều vừa phải.

Tỉnh thức với Lão Tử là biết điểm dừng của lòng ham, chứ không phải diệt ham muốn. Sự khác biệt nằm ở mức độ nhận biết – không ở số lượng vật chất.

🍂Trang Tử dạy: “Người đạt đạo là người ngủ mà không mộng, tỉnh mà không lo.”

Ngủ mà không mộng, nghĩa là lòng không vướng.

Tỉnh mà không lo, nghĩa là tâm không chạy theo muộn phiền của ngày mai.

Đó chính là tỉnh thức giữa hỗn loạn – tâm vẫn đứng yên, như mặt hồ trong dù gió có nổi.

Người tỉnh thức không nói năng nhiều, không phải vì họ lạnh lùng, mà vì họ biết đâu là điều đáng nói.

Sống tỉnh thức không phải là rời bỏ thế gian, mà là ở trong thế gian mà không để thế gian cuốn mất mình. Không để tiếng ồn ngoài kia át tiếng nói bên trong, không để lòng người thay đổi mà ta cũng đổi thay theo.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...