Chuyển đến nội dung chính

gười thông minh đều hiểu 1 chân lý trong các mối quan hệ: Làm gì cũng ở mức một nửa!

 

Khi nhìn thấu một người, không cần phải bóc trần họ, mà phải âm thầm. Đây chính là trí tuệ.

Bạn từng nghe câu "Hết 90% phiền muộn của cuộc đời đều xuất phát từ các mối quan hệ" chưa?

Song, quan hệ giữa người với người, có gần có xa, có ấm áp có lạnh lẽo. Nhân tình thế thái chính là như vậy!

Học cách dung dị với chuyện được mất, gần xa tùy duyên, yêu hận tùy ý. Đây mới là quan niệm xã giao của người trưởng thành thật sự.


Nửa thấu hiểu, nửa "không sao đâu"

Con người sống ở đời, phong ba bão táp không chừa một ai.

Thời trẻ nhiệt huyết, trong mắt chúng ta chỉ có mỗi bản thân. Khi tâm tình kích động, cơn tức giận bùng nổ, chúng ta không thể lắng nghe tiếng nói của người khác, không hiểu thấu nỗi khổ của đối phương, không biết suy nghĩ ở nhiều góc độ khác nhau. 

Đến khi nếm trải đủ vấp ngã, đắng cay cuộc đời, chúng ta mới biết được cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng, được thấu hiểu trong những lúc tủi thân là điều vô cùng may mắn. 

Người ta thường nói: Khoan dung không phải là đạo đức, mà chính là sự thấu hiểu và vị tha khi đã nhận thức sâu sắc thế giới và con người.

Mỗi người đều có nỗi khổ riêng, không ai sướng hơn ai, cũng không ai khổ hơn ai.

Thấu hiểu người khác là một loại lương thiện. Nói một câu "thôi bỏ đi, không sao đâu" cũng là một phần từ bi.

Người thông minh đều hiểu 1 chân lý trong các mối quan hệ: Làm gì cũng ở mức một nửa! - Ảnh 2.

Nửa cởi mở, nửa tùy duyên

Bạn có bao giờ bỏ ra rất nhiều tâm tư tình cảm nhưng cuối cùng không nhận về được bao nhiêu hoặc bản thân không là gì trong mắt người khác không?

"Thuở nhỏ, muốn gì thì chỉ cần nỗ lực một chút là được. Nhưng khi lớn lên mới hiểu, đời người hợp tan là chuyện thường tình, không thể tự sắp đặt".

Trên suốt chặng đường đời, chúng ta sẽ phải đối diện với vô vàn cuộc chia ly từ biệt. Có người còn gặp lại, có người vĩnh biệt, còn có người tuy muốn gặp nhưng tình đã hết.

Những mối quan hệ không đồng đẳng tự nhiên sẽ được thử thách bởi thời gian. Chọn lựa không chung đường, tự nhiên sẽ có hai ngã rẽ riêng biệt.

Đời người là một con sông dài, bất kể bắt nguồn từ đâu cũng đều chảy theo hướng riêng, tự do trên hành trình của mình. 

Thế giới của người trưởng hành, một nửa là cởi mở, nửa còn lại là tùy duyên. Trên đời này chẳng có bữa tiệc nào là không tàn. Hãy làm quen và dung dị với nó. Giữ vững tâm thái lạc quan nhất dành cho mối quan hệ, để ít nhất khi chia tay, bạn sẽ bớt đau khổ.

Chỉ khi biết chân thành trong các mối quan hệ, tình cảm mới phát triển theo đúng hướng. Mất đi một người bạn cũng đừng quá đau buồn, thay vì thế hãy cảm ơn lẫn nhau vì từng đồng hành qua một chặng đường.

Duyên đến, trân quý. Duyên đi, dung dị.


Nửa nhạt nhòa, nửa âm thầm 

Bạn có biết rằng mắt người có độ phân giải 576 megapixel, còn sắc nét hơn cả màn hình tivi hiện đại không? 

Thế mà chúng ta vẫn không thể nhìn thấu được lòng người!

Khi ở đỉnh cao cuộc đời, con người có đủ đầy mối quan hệ, ai cũng vây lại lấy lòng. Đến khi rơi xuống vực thẳm, cái lợi biến mất thì người cũng tan, vận mệnh bạc bẽo đến đáng thương.

Chúng ta từng nông cạn, cảm thấy bất bình trước thói đời bẽ bàng này. Sau này trưởng thành rồi mới hiểu đời người lạnh lẽo là thế, phải biết tỏ ra bình thường trước mọi sự biến động. 

Thời trẻ, chúng ta xông pha nhiều nơi, quen biết với nhiều người, tốn không ít thời gian, tiền bạc, sức lực để duy trì các mối quan hệ. Sau khi phồn hoa qua đi, mất hết uy quyền, bạn mới hiểu tình người mỏng như tờ giấy.

Người ta thường nói, khi nhìn thấu một người, không cần phải bóc trần họ, mà phải âm thầm. Đây chính là trí tuệ. 

Người trưởng thành phải tiếp nhận những nhạt nhòa trong cuộc đời và càng phải biết bình tĩnh trước mọi đổi thay. Lời tạm biệt của người trưởng thành chính là lặng lẽ ra đi. 

Với người quan trọng, chúng ta tận lực báo đáp, chân thành trân quý. Với người xấu xa, chúng ta cười và tha thứ, âm thầm mạnh mẽ và sống thông minh hơn để không lặp lại sai lầm lần nữa.

Nửa đời về sau, không cần xuất hiện quá nhiều người trong cuộc đời, hạ thấp kỳ vọng mới sở hữu tự tại và an nhiên.

(Nguồn: Zhihu)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...

Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình

 Trời đất trường tồn vì đâu? – Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình Có một đoạn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử được nhiều người đời sau suy ngẫm: “Trời dài, đất lâu. Trời đất sở dĩ dài lâu chính vì không sống cho mình, vì thế nên trường sinh. Vì vậy thánh nhân để thân ra sau mà thân ở trước; để thân ra ngoài mà thân còn. Vì không riêng tư, nên vẫn thành được cái riêng tư.” Đọc tưởng chừng mơ hồ, nhưng ngẫm lại thì đó là bài học cực kỳ sâu sắc, và cũng rất thiết thực. Trời đất bền lâu vì… không sống cho mình Bạn thử nhìn trời cao đất rộng: trời không sống vì nó, đất không giữ gì cho riêng nó. Mưa xuống không chọn nhà giàu, mặt trời không chỉ soi cho người tốt. Mọi thứ thiên nhiên làm đều không tư lợi – và vì thế mà nó trường tồn. Đó cũng là cách Lão Tử dạy ta: hãy sống giống như trời đất – không tính toán hơn thua, không ôm cái tôi nhỏ mọn, không đặt lợi riêng lên trên tất cả. Có vậy mới bền lâu được. Trong cuộc sống hiện đại, ta thấy rất rõ điều này. Nhữn...