Chuyển đến nội dung chính

Hiểu nhân quả để sống thiện

 Lưu Minh Tuấn

Khi đã có đủ niềm tin vào nhân quả, chúng ta sẽ tìm được con đường dẫn đến bình yên. Thời khắc thật sự trưởng thành là lúc chúng ta không còn đổ lỗi cho số phận mà tự biết chịu trách nhiệm cho những suy nghĩ, lời nói, hành động của chính mình.

 Không thích con đường “Thiện”, chỉ thích con đường “Ác”, đó là nguyên nhân của mọi bất an và khổ đau của kiếp người!

Thiện và ác như hai con đường, một con đường đưa ta tới an lạc và một con đường dẫn ta về khổ đau.

Khi chọn cho mình con đường “Thiện” để đi, là chúng ta đang chấp nhận một hiện tại đầy khó khăn. Phải dùng từ tâm để bao dung hết những nông sâu của lòng người, là điều chưa bao giờ dễ dàng có phải không?

Có người thấy hiện tại khó khăn nên bỏ cuộc, không muốn nỗ lực nữa. Nhưng sẽ có một ngày, chúng ta nhận lại nguyên vẹn những điều tương tự với thứ từng trao đi. Những yêu thương, oán hận ta từng gieo vào lòng người khác, khi nhân duyên hội đủ, sẽ như một chiếc boomerang, tự động quay trở về với chính mình.

Đừng đợi cuộc đời hết trắc trở rồi mới biết sống lương thiện, có những chuyện vừa mới nhận ra thì đã không còn kịp nữa rồi.

Đừng đợi cuộc đời hết trắc trở rồi mới biết sống lương thiện, có những chuyện vừa mới nhận ra thì đã không còn kịp nữa rồi.

Tôi tin vào luật nhân quả

Chọn đi con đường “Ác”, là ta chọn cho mình những việc làm không thiện, những lời nói tổn thương để gieo khổ đau cho người. Rồi ta gom thật nhiều bất an về cất lại trong lòng và tìm đủ mọi lý do đổ lỗi cho số phận. Ngờ đâu “số phận” ngày hôm nay vốn được tạo nên từ những suy nghĩ, lời nói, việc làm của chính mỗi người ngày hôm qua!

Một ngày nào đó, những hạt giống ta đã gieo sẽ nảy mầm, tạo nên bình yên hoặc khổ đau trên chính mảnh đất “tâm” của mỗi người! Vậy nên, đừng thấy những hành động bất thiện mình đã làm chưa đem đến hậu quả, mà vội đắc ý, bởi nhân quả vốn rất công bằng, không thiên vị bất kỳ ai. Cũng đừng thấy những việc làm thiện chưa mang đến niềm vui mà lại do dự, không đủ can đảm để theo đuổi đến tận cùng, để rồi lòng mãi bấp bênh giữa hai chiều Thiện – Ác.

Khi đã có đủ niềm tin vào nhân quả, chúng ta sẽ tìm được con đường dẫn đến bình yên. Thời khắc thật sự trưởng thành là lúc chúng ta không còn đổ lỗi cho số phận mà tự biết chịu trách nhiệm cho những suy nghĩ, lời nói, hành động của chính mình. Không ai có thể mang vật chất, danh tiếng tích góp cả đời bước qua cánh cửa sinh tử. Nhưng những nghiệp thiện và ác sẽ luôn theo chúng ta đi hết cả kiếp người, đến cùng trời cuối đất.

Có những người gây dựng sự nghiệp, danh tiếng cho mình dựa trên những mất mát, tổn thương của người khác. Những thứ tạo dựng được nhìn có vẻ vững chãi lắm, to lớn lắm, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, lại sụp đổ rất nhanh.

Có những người tìm được cho mình nơi trú ẩn bình yên từ chính tâm từ bi của họ. Dẫu cuộc sống vẫn lắm những nhọc nhằn, lo toan, nhưng họ luôn biết cách tự hong khô muộn phiền, giữ cho mình một trái tim ấm áp để đi xuyên qua giông gió cuộc đời!

Đừng đợi cuộc đời hết trắc trở rồi mới biết sống lương thiện, có những chuyện vừa mới nhận ra thì đã không còn kịp nữa rồi.

Vẫn cuộc đời đó, vẫn những năm tháng đó, chỉ khác nhau một lần quay đầu lại, để tự lựa chọn cho bản thân một con đường.

Hãy nhớ, nhân của kiếp trước, quả của kiếp này; nhân của hôm qua, quả của hôm nay. Nhân quả luân hồi, thật sự sẽ đến một cách chính xác, không sai sót và lệch lạc đâu ạh!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được hình

Ai rồi cũng sẽ đổi thay, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không nhận ra

  Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện. Khi mới bắt đầu, ai cũng đều kinh ngạc cho những điều không dễ dàng thay đổi. Đến khi trưởng thành, có chăng cũng chỉ là quen với việc giấu đi cảm xúc, giấu nhẹm đi những hụt hẫng khi niềm tin lại rơi mất. Và rồi sẽ có một ngày nào đó, ngày của hôm qua gần tựa như cơn mơ, nhạt nhòa. Rồi ai cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống đó là một vòng luân chuyển. Ánh sáng bóng tối thay phiên nhau. 4 mùa xuân hạ thu đông cũng lần lượt sẽ thay đổi cho nhau. Vốn dĩ không có cái gì sẽ đứng yên tại một chỗ. Và ngay bản thân ta lớn lên cũng phải chấp nhận rằng trái đất cũng di chuyển vậy thì làm gì có khái niệm mãi mãi. Thứ có thể mãi mãi tồn tại đó chính là kỷ niệm, bởi nó là một phần ký ức của ta chẳng thể xóa nhòa. Một đôi giày, lúc v

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người, bạn