Chuyển đến nội dung chính

Trí tuệ Kinh Dịch: Tu dưỡng bản thân tốt mới gặp được thế giới đẹp nhất

 Trí tuệ Kinh Dịch: Tu dưỡng bản thân tốt mới gặp được thế giới đẹp nhất

Rất nhiều người cả đời truy cầu đại cát đại lợi, tuy nhiên lại chẳng mấy ai hiểu được bí quyết. Có lẽ việc này trọng điểm là ở bản thân, chứ không ở người khác hay ngoại vật. Kinh Dịch ngay từ mở đầu đã nói cho chúng ta biết rằng: cần phải dựa vào chính mình, không được phó thác kỳ vọng vào sự giúp đỡ của người khác…

🔻 1. Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu

 m thanh tương đồng sẽ sinh ra cộng hưởng, khí vị tương đồng sẽ hòa tan lẫn nhau. Kinh Dịch coi trọng "cảm ứng", thế nên hễ tâm khởi ở thiện thì cho dù thiện chưa đến, Thần may mắn đã theo sát; nếu tâm khởi ở ác thì cho dù ác chưa đến, hung thần đã theo sát rồi.

Tâm là "phong thủy" quý báu nhất của chúng ta. So với phong thủy bên ngoài thì "phong thủy" của nội tâm càng quan trọng hơn, cũng căn bản hơn. Phong thủy của nội tâm dơ bẩn xấu xa thì bên ngoài cũng chỉ có thể hấp dẫn những việc dơ bẩn, đen tối đến gần. Những người mà nội tâm có phong thủy tốt giống như có Thần may mắn bảo hộ vậy.

Phong thủy nội tâm của bạn chính là trường năng lượng của bạn. Trường năng lượng tuy không nhìn thấy, nhưng sức mạnh của nó là rất lớn, từng phút từng giây ảnh hưởng đến cuộc đời bạn. Trường năng lượng hình thành nên khí chất của bạn, vận khí của bạn, thậm chí vận mệnh của bạn. Một người mà nội tâm có phong thủy tốt thì biểu hiện tinh thần bên ngoài là có tu dưỡng, có đạo đức, trường khí, trường năng lượng của người ấy sẽ tốt, sẽ hấp dẫn những sự việc tốt, hấp dẫn vận khí tốt.

Trái lại nếu một người mà nội tâm dơ bẩn thì biểu hiện là tinh thần ủy mị, ỉu xìu, làm việc không hiệu quả, sẽ gặp vận đen, sự tình không hay cứ liên tiếp xảy đến với người đó, làm gì cũng không thuận lợi. Giống như chúng ta thường nói là: khát nước, uống hớp nước cũng sặc.

🔻 2. Tự giúp mình thì có Trời giúp, may mắn không có bất lợi nào

"Tự giúp mình thì có Trời giúp, may mắn không có bất lợi nào". Câu này có nguồn gốc từ Chu Dịch, nói một cách thông tục chính là: Chỉ cần bạn nỗ lực thì ông Trời sẽ giúp đỡ bạn

Cầu Thần bái Phật không bằng cầu chính mình. Con người là một tiểu vũ trụ, Trời là đại vũ trụ. Kinh Dịch đề xướng Thiên - Nhân hợp nhất. Tiểu vũ trụ của con người và đại vũ trụ của Trời hợp 2 thành 1, tức là Thiên - Nhân hợp nhất.

Người tự giúp mình thì được Trời giúp. Tự mình chính là cái nhân bên trong, là hoàn cảnh nhỏ. Trời là cái nhân bên ngoài, là hoàn cảnh lớn. Do đó có thể nói: hoàn cảnh lớn, hoàn cảnh nhỏ đều đang giúp đỡ bảo hộ mình, thế thì đương nhiên lòng muốn gì là sự việc thành, may mắn không có bất lợi nào.

Phạm Trọng Yêm, danh thần đời Tống có vận mệnh rất khổ. Cha Phạm Trọng Yêm mất sớm, khi lên 2 tuổi thì ông theo mẹ cải giá. Sau này ông biết được hoàn cảnh, tự mình rời nhà đi cầu học. Sử sách ghi chép rằng: khi ông đọc sách, nửa đêm vô cùng mệt mỏi, ông bèn dùng nước lạnh rửa mặt. Ông thường xuyên không có cơm để ăn, chỉ ăn cháo kiên trì đọc sách. Do cố gắng khổ công học tập, cuối cùng Trọng Yêm đã vượt qua các kỳ thi khoa cử, bước chân vào quan lộ. Ông giáo dục con cháu đời sau rằng: "Cần chăm đọc sách Thánh hiền", "Cần khiêm cung và yêu chuộng liêm khiết". Trong gia tộc của Phạm Trọng Yêm nhân tài liên tiếp xuất hiện, gia môn hưng thịnh kéo dài mấy trăm năm, trở thành một thế gia đại tộc hiếm có trong lịch sử Trung Quốc.

Tất cả những điều này cho chúng ta biết rằng: chỉ có người nỗ lực mới có thể gặp được thế giới càng tốt đẹp hơn. Chỉ có người không coi rẻ bản thân mới xứng đáng gặp được vận khí tốt, có được nguồn tài nguyên tốt.

Rất nhiều người cả đời truy cầu đại cát đại lợi, tuy nhiên lại chẳng mấy ai hiểu được bí quyết. Có lẽ việc này trọng điểm là ở bản thân, chứ không ở người khác hay ngoại vật. Kinh Dịch ngay từ mở đầu đã nói cho chúng ta biết rằng: cần phải dựa vào chính mình, không được phó thác kỳ vọng vào sự giúp đỡ của người khác. Như trong tác phẩm Luận Ngữ của Đức Khổng Tử có viết: “Quân tử cầu chư kỷ, tiểu nhân cầu chư nhân” tạm dịch là: “Người quân tử trông cậy vào chính mình, kẻ tiểu nhân trông cậy vào người khác”.

Sinh thời, Đức Khổng Tử cũng có giảng rằng: "Không oán Trời không trách người". Ý nghĩa là, chúng ta phải dựa vào chính mình, thất bại của chúng ta không có liên quan gì đến người khác, chỉ là mình chưa đủ nỗ lực, hoặc thời vận chưa đủ mà thôi. Dù làm việc hay làm người thì cũng không được tìm lý do, kiếm cơ từ bên ngoài, không được suy nghĩ mong chờ sự giúp đỡ từ bên ngoài. Nguồn tài nguyên bên ngoài vốn dĩ chỉ là phụ trợ.

Chúng ta cả đời đang truy cầu đại cát đại lợi, muốn được Trời trợ giúp, vậy cần chú ý bản thân mình, cần tu thân, tu tâm, không tìm kiếm ở người khác, cũng không tìm kiếm ở nơi nào khác. Chỉ có làm tốt chính mình thì mới có thể gặp được những người tốt, mới có thể gặp được những vận hội tốt, mới có thế thấy được thế giới tốt đẹp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được hình

Ai rồi cũng sẽ đổi thay, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không nhận ra

  Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện. Khi mới bắt đầu, ai cũng đều kinh ngạc cho những điều không dễ dàng thay đổi. Đến khi trưởng thành, có chăng cũng chỉ là quen với việc giấu đi cảm xúc, giấu nhẹm đi những hụt hẫng khi niềm tin lại rơi mất. Và rồi sẽ có một ngày nào đó, ngày của hôm qua gần tựa như cơn mơ, nhạt nhòa. Rồi ai cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống đó là một vòng luân chuyển. Ánh sáng bóng tối thay phiên nhau. 4 mùa xuân hạ thu đông cũng lần lượt sẽ thay đổi cho nhau. Vốn dĩ không có cái gì sẽ đứng yên tại một chỗ. Và ngay bản thân ta lớn lên cũng phải chấp nhận rằng trái đất cũng di chuyển vậy thì làm gì có khái niệm mãi mãi. Thứ có thể mãi mãi tồn tại đó chính là kỷ niệm, bởi nó là một phần ký ức của ta chẳng thể xóa nhòa. Một đôi giày, lúc v

Chuyển động Cổ nhân dạy “Đấu gạo dưỡng ân, gánh gạo dưỡng thù”: Nhớ thật kỹ để tránh làm ơn mắc oán

    Chuyển động Cổ nhân dạy “Đấu gạo dưỡng ân, gánh gạo dưỡng thù”: Nhớ thật kỹ để tránh làm ơn mắc oán 13:54 01/08/2022 Trong cuộc sống, lòng tốt của con người cũng cần phải có mức độ. Khi đối mặt với một người không có chí tiến thủ, suốt ngày chỉ chờ đợi người khác đến giúp đỡ thì hãy kịp thời thu lại sự lương thiện của bạn càng sớm càng tốt.   Cổ nhân dạy "Hạ đẳng dùng mồm, thượng đẳng dùng tâm": Nhìn phát biết ngay ai sang ai hèn   Cổ nhân dạy “Cửa trước không đốt đèn, sân sau không sáng sủa”: Tại sao lại nói như vậy?   Cổ nhân dạy phụ nữ có “3 cái càng dày, 3 cái càng nhỏ”: Cả đời hưởng phúc, cuộc sống giàu sang Những người có thể làm nên nghiệp lớn không nhất thiết phải có trí tuệ hơn người, thế nhưng nhất định phải là người nỗ lực và chăm chỉ không ngừng. Cổ nhân nói “Siêng năng có thể bù đắp cho thiếu sót, một phân khổ một phân tài”. Không ai có thể dựa vào thiên phú để thành công, chỉ có chăm chỉ mới có thể biến thiên phú thành thiên tài. Ở đời, chẳng ai lười biếng m