Chuyển đến nội dung chính

Người quân tử gặp hoạn nạn không lo, gặp quyền thế không sợ

 Người quân tử gặp hoạn nạn không lo, gặp quyền thế không sợ

Trong Thái Căn Đàm có câu: “Người quân tử có năng lực và đức hạnh, đối mặt với hoàn cảnh khó khăn cũng không hề lo lắng, còn lúc an lạc yến ẩm lại biết cảnh giác đề phòng, gặp phải kẻ có thế lực hoặc hung bạo ngang ngược thì không hề sợ hãi, còn đối với những người già cả neo đơn thì lại rất đồng cảm”. Đây là trí tuệ nhân sinh, cũng là lương tri mà mỗi người cần phải có.

Người hiểu rõ đạo lý thường không bị vướng mắc bởi một việc một vật nào, tấm lòng họ luôn rộng rãi khoan dung, đạm bạc tự giữ lấy mình, sống trong hoàn cảnh khốn khó cũng không bao giờ lo âu, lúc an lạc lại biết nghĩ đến khi nguy khó. Gặp phải kẻ cường hào quyền quý, họ không bao giờ sợ hãi, nhưng gặp phải những người khổ sở neo đơn không nơi nương tựa họ lại hết sức yêu thương, giúp đỡ. Họ có ý chí kiên cường, biết giữ vững phẩm tính, không bị ngoại vật quấy nhiễu. Người như vậy, tâm họ không chỉ có thể thoát khỏi những rắc rối của thế gian, mà còn khiến người khác thực lòng khâm phục. 

Tô Đông Pha lúc tuổi già từng bị triều đình giáng chức đến Hải Nam. Trời đổ mưa liên miên không dứt, gió lạnh thổi đến bên người, tình cảnh thực sự thê lương. Tuy ở nơi gian nhà cũ kĩ, ăn cơm gạo thô, nhưng ông lại hoàn toàn không cho đó là khổ. Ngược lại, ông thường cùng với sĩ thân bách tính nơi đó vui với việc trồng dâu trồng đay. Ông cũng không tự cho mình là văn hào, mà chỉ nhập hương tuỳ tục, thân khoác mũ áo nơi đó, đi khắp ngõ ngách, hưởng thụ niềm an ủi khó được.

Có một lần, Tô Đông Pha đến một ngọn núi, gặp một tiều phu, hai người tràn ngập tiếng cười thiện ý. Tuy không hiểu tiếng nói của nhau nhưng lão tiều phu cũng nhìn thấy được Tô Đông Pha là một quý nhân ẩn cư chốn sơn lâm nên đã có ý tốt đối với ông. Lão tiều phu khảng khái tặng ông một tấm vải để ông chống được rét buốt.

Quan hệ của Tô Đông Pha với hàng xóm chung quanh vô cùng hòa hợp. Hàng xóm thường đem cơm cùng thức ăn đến biếu tặng cho ông. Khi ông kể lại chuyện cũ cho mọi người nghe, trên mặt luôn lộ vẻ hân hoan, không hề có sắc đau buồn ảm đạm. Ông cười và nói rằng: “Tích nhật phú quý, nhất trường xuân mộng”, phú quý ngày trước như một giấc mộng mùa xuân mà thôi.

Sự thật cuộc sống ở Hải Nam vô cùng khốn khó. Vùng Lĩnh Nam khí trời ẩm thấp, khí đất ướt át, vùng Hải Nam lại khắc nghiệt hơn thế, đối với một người sống nơi đô thành thì quả là khó thích ứng. Tuy rằng đối với khổ nạn, Tô Đông Pha không phải không có chút động lòng, nhưng ông lại lấy một tâm thái nhân sinh bao dung để đối đãi với những bất hạnh nối gót nhau mà tới. Ông không cho nỗi khổ nơi hồng trần là khổ mà cho đó là vinh hạnh lớn nhất đời mình.

Bậc quân tử có đạo đức cao thượng không chỉ không âu lo khi thân ở vào nghịch cảnh, mà còn có thể không sợ quyền thế, đồng cảm với kẻ yếu. Giống như Tô Vũ, sứ thần đời Hán Vũ Đế. Người ta thường nhắc lại điển cố “Tô Vũ chăn dê” để bày tỏ sự cảm phục đối với khí tiết cao thượng và kiên định của ông.

Tô Vũ người thời Hán, phụng mệnh mang theo phù tiết đi sứ Hung Nô với chức danh Trung Lang. Thiền Vu nhiều lần dùng lợi dụ dỗ, muốn ông quy hàng. Trước tiên Thiền Vu dùng phú quý, quan tước mê hoặc, Tô Vũ đều chính trực từ chối theo chính nghĩa, tôn nghiêm.

Sau này Thiền Vu lại mưu đồ huỷ hoại ý chí ông bằng cuộc sống gian nan, khốn khó, đưa ông tới vùng Bắc Hải chăn dê, và ngạo nghễ nói rằng khi nào dê đực sinh con thì mới thả ông về nước.

Tô Vũ không khuất phục trước quyền uy, lòng dạ không lay chuyển bởi cảnh nghèo khó. Khát thì ông uống tuyết, đói thì ông đào cây dại ăn. Vật duy nhất bất ly thân mỗi thời mỗi khắc với ông chính là chiếc cờ hiệu “Tinh tiết” mà ông mang theo khi đi sứ. Ban ngày ông cầm tinh tiết đi chăn dê, ban đêm ông ôm tinh tiết ngủ. Ông duy hộ sự tôn nghiêm của nhà Hán, thời thời khắc khắc cũng không quên thân phận sứ giả của mình.

Tô Vũ bị bắt giữ tại Hung Nô, lưu lạc 19 năm, trải qua biết bao gian khó, trốn đi được vẫn không quên nhiệm vụ, nên lại bị bắt, rồi lại trốn đi. Trước sau tiết tháo của ông vẫn không thay đổi. Cuối cùng ông cũng về được đến Trường An. Nhìn thấy thân hình hốc hác, tiều tụy, râu tóc đã bạc trắng, Hoàng đế và bá quan văn võ đều xúc động bởi nhân cách và khí tiết của ông.

Đời người đều không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, sóng lặng biển êm. Mỗi người sẽ gặp phải những khó khăn mà mình không muốn đối mặt, thậm chí gặp phải những quan nạn quyết định sự sống chết. Lựa chọn cách đối mặt như thế nào trước khó khăn ấy sẽ quyết định cuộc đời của mỗi người. Nhưng chỉ những ai có thể thủ vững khí tiết, thủ vững phẩm cách của bản thân, mang theo tinh thần kiên cường vượt qua gian khổ, thì người đó mới có thể tạo nên một cuộc đời thực sự vĩ đại và phi thường.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Đời người phiền não bởi vì "buông không được, nghĩ chẳng thông, nhìn không thấu, quên chẳng nổi"

  https://vandieuhay.net/wp-vdh/uploads/2020/04/f4609f036c45851bdc54.jpg (Ảnh minh họa) Người ta thường bị vướng víu, quanh quẩn trong những điều nhỏ nhặt để rồi huỷ hoại cảm xúc bản thân. Nếu có thể buông bỏ những gánh nặng trong lòng, làm phong phú nội tâm, thì cuộc sống sẽ biểu hiện cho người ta những cảnh tượng tốt đẹp khác. Im lặng và mỉm cười là hai thứ lợi hại. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề, im lặng là cách để tránh những vấn đề rắc rối xảy ra. Trên đời không có mấy ai hoàn mỹ, người có thể chấp nhận khuyết điểm của bạn là người yêu thương bạn thật sự. Và cha mẹ chúng ta chính là những người như vậy. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, cuộc sống là trân trọng hiện tại. Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi, có lẽ bạn đang nuối tiếc quá khứ và nghĩ nhiều về tương lai. Tín nhiệm giống như một mảnh giấy. Nếu đánh mất lòng tin, thì mảnh giấy sẽ bị nhăn nheo và không thể khôi phục lại nguyên dạng. Vậy nên, làm người phải biết giữ chữ Tín. Nếu không có lòng tốt và tình thương, t...