Chuyển đến nội dung chính

Sống thuận theo tự nhiên: Đời người có được cũng có mất

 Sống thuận theo tự nhiên: Đời người có được cũng có mất

Trên thế gian này, hết thảy sự tình đều là có cái được và có cái mất. Được mất thể hiện rõ ở rất nhiều phương diện trong cuộc sống. Ví như, tình yêu có thể đem đến cho con người niềm vui nhưng nó cũng khiến người ta đau khổ, tiền tài có thể cho con người sự hưởng thụ nhưng nó cũng là nguyên nhân khiến người ta phiền não, thành công có thể đem đến cho người ta hạnh phúc nhưng nỗi đau thống khổ của sự thất bại cũng khiến người ta khó lòng chịu đựng được.

Đối với một điều nào đó đang mong đợi, nếu đạt được chắc chắn người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc vô cùng, nhưng nếu bị mất đi hẳn là cũng sẽ khiến người ta đau khổ tương đương. Mức độ cảm nhận của niềm vui và thất bại luôn là bằng nhau.

Có người kiếm được tiền tài nhưng lại mất đi sức khỏe, gia đình hoặc tình yêu. Có người sự nghiệp, thành tích đều không quá nhiều nhưng chất lượng cuộc sống, sức khỏe lại vô cùng tốt. Có những điều thoạt nhìn thì thấy như là không công bằng, nhưng thực tế nó lại rất công bằng với tất cả mọi người.

Người ta thường cho rằng người có tiền luôn rất hạnh phúc, nhưng thực tế đây là một quan niệm không hoàn toàn đúng. Một người nghèo khó chỉ tiêu vài trăm ngàn đồng cũng sẽ tìm được niềm vui, nhưng khi có nhiều tiền rồi, người ta sẽ phải tiêu số tiền gấp hàng chục lần mới thấy được niềm vui tương đương. Khi sở thích của một người thay đổi thì cảm nhận của người ấy với mọi thứ cũng sẽ thay đổi theo. Khi một người có càng nhiều tiền thì giá trị đồng tiền sẽ càng giảm, vì thế người ta cũng khó dùng tiền để tìm được niềm hạnh phúc hơn.

Có câu chuyện xưa kể rằng: Một ngày nọ, một con cáo đói bụng nhìn thấy trong vườn có một cây nho sai trĩu quả thì rất thèm được ăn. Nhưng nó tìm mãi mà không thể tìm thấy được đường vào trong vườn nho ấy. Sau một hồi tìm kiếm, nó vui mừng phát hiện ra một lỗ thủng ở hàng rào. Nhưng lỗ thủng này lại quá nhỏ so với thân thể của nó, thế là nó rất đau buồn vì không thể chui vào trong vườn được.

Con cáo nghĩ ra một cách, nó chờ ở ngoài hàng rào 6 ngày liền và không ăn gì. Vì thế cơ thể nó gầy đi rất nhiều và nó dễ dàng chui được vào trong vườn. Nó sung sướng thưởng thức những trái nho thơm chín căng mọng. Nhưng sau khi ăn rất no rồi, con cáo mới phát hiện ra rằng cái bụng của nó đã to lên rất nhiều. Nó đã không thể theo đường cũ mà ra ngoài được nữa. Và như thế, nó sẽ dễ dàng bị chủ vườn bắt được.

Cho nên, con cáo lại đành phải nhịn ăn suốt 6 ngày liên tiếp. Quả nhiên sau 6 ngày ấy, con cáo lại gầy đi và có thể chui ra được khỏi hàng rào. Vậy là, con cáo lại trở về lúc xuất phát ban đầu, nó không thu được gì sau những điều nó đã trải qua.

Cổ nhân có câu: “Sào lâm nhất chi”, nghĩa là con chim ri làm tổ trong rừng cũng chỉ cần một cành cây là đủ. Con người cũng là tương tự như vậy. Nếu chúng ta có cả thế giới này thì chúng ta cũng vẫn chỉ ăn ngày ba bữa, ngủ trên một chiếc giường mà thôi. Cho dù chúng ta có đến cả trăm chiếc giường thì chúng ta cũng chỉ ngủ được trên một chiếc, cho dù chúng ta có hàng ngàn đôi giày, chúng ta cũng chỉ đi được một đôi. Cho dù chúng ta có gọi hàng trăm món ăn thì cuối cùng chúng ta có thể ăn được đến no bụng.

Địa vị và tài phú của mỗi người trong xã hội là khác nhau, là có sự phân chia cao thấp, nhưng sự nhận thức về khoái hoạt và hạnh phúc thì không có sự phân chia cao thấp như vậy. Chỉ bất quá là niềm hạnh phúc của người có tiền sẽ khá phức tạp, còn niềm hạnh phúc của người nghèo thì lại đơn giản hơn rất nhiều.

Đời người có vui cũng có buồn. Đến một lúc nào đó, khi tâm chúng ta đã đạt đến một cảnh giới nào đó, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng, mỗi khoảnh khắc vui hay buồn trong cuộc đời đều đáng trân quý. Mỗi một loại thống khổ hay khoái hoạt, mỗi một thứ chúng ta đạt được hay mất đi đều cho chúng ta những thể nghiệm, những bài học đáng giá.

Niềm vui và nỗi buồn có thể đến sớm với người này, đến muộn với người khác. Có người mất trước được sau, có người được trước mất sau, nhưng suy ngẫm kỹ một chút, chúng ta sẽ thấy tổng thể nó là một lượng không đổi. Chúng ta đã từng vui như thế nào thì khi buồn chúng ta cũng sẽ nhận được một lượng bằng như thế.

Đứng trước “sinh, lão, bệnh, tử”, sinh mệnh con người là rất yếu nhược. Khi người ta chết đi, sẽ không còn phân biệt kẻ giàu người nghèo, không thể nói người giàu sẽ chết thoải mái hơn, còn người nghèo chết thống khổ hơn. Có người khi sống đạt được mười phần thì khi chết đi anh ta cũng sẽ mất đi mười phần, mười phần đó là mười phần đau khổ. Có lẽ đây là điều công bằng tuyệt đối.

Người có trước có khi bị mất đi trước, người có sau sẽ mất đi sau, người không có gì sẽ không bị mất đi. Tổng số được mất sẽ luôn là không, vì thế sống trên đời không nên so đo tính toán quá nhiều, không cần phải quá bận tâm đến được mất, thiệt hơn. Người biết đủ, hiểu thấu lẽ được mất, sống thuận theo tự nhiên sẽ sống được vui vẻ, hạnh phúc nhất.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Đời người phiền não bởi vì "buông không được, nghĩ chẳng thông, nhìn không thấu, quên chẳng nổi"

  https://vandieuhay.net/wp-vdh/uploads/2020/04/f4609f036c45851bdc54.jpg (Ảnh minh họa) Người ta thường bị vướng víu, quanh quẩn trong những điều nhỏ nhặt để rồi huỷ hoại cảm xúc bản thân. Nếu có thể buông bỏ những gánh nặng trong lòng, làm phong phú nội tâm, thì cuộc sống sẽ biểu hiện cho người ta những cảnh tượng tốt đẹp khác. Im lặng và mỉm cười là hai thứ lợi hại. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề, im lặng là cách để tránh những vấn đề rắc rối xảy ra. Trên đời không có mấy ai hoàn mỹ, người có thể chấp nhận khuyết điểm của bạn là người yêu thương bạn thật sự. Và cha mẹ chúng ta chính là những người như vậy. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, cuộc sống là trân trọng hiện tại. Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi, có lẽ bạn đang nuối tiếc quá khứ và nghĩ nhiều về tương lai. Tín nhiệm giống như một mảnh giấy. Nếu đánh mất lòng tin, thì mảnh giấy sẽ bị nhăn nheo và không thể khôi phục lại nguyên dạng. Vậy nên, làm người phải biết giữ chữ Tín. Nếu không có lòng tốt và tình thương, t...