Chuyển đến nội dung chính

4 đạo lý cần ghi nhớ để tránh tai ương trong đời

 4 đạo lý cần ghi nhớ để tránh tai ương trong đời

Thế giới này nhìn như không công bằng, có người chỉ qua một đêm liền trở nên giàu có, trong tay nắm quyền thế, có người lại chăm chỉ kiên định mà không được tiếng tăm gì. Nhưng nếu nhìn nhận trong thời gian lâu dài hơn một chút mà đánh giá, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng thế giới này thực sự rất công bằng. Lưới trời lồng lộng, làm người phải hiểu được bốn đạo lý dưới đây để tránh tai ương, sống một cuộc đời bình an vô sự.

🔻 Tài phú không thể lớn hơn công đức

Tài phú của một người ngàn vạn lần không thể lớn hơn công đức (công lao và đức hạnh) của bản thân người ấy. “Được thì phải mất” đó là đạo lý bất biến trong đời người. Khi một người bỏ ra công lao bao nhiêu thì sẽ có được thu hoạch bấy nhiêu. Nếu tài phú của một người mà lớn hơn công đức của người ấy thì chính là đang đầu cơ trục lợi, không làm mà hưởng, kết cục chính là dẫn đến tai họa.

Người xưa chú trọng đạo lý “Nhất phân canh vân nhất phân thu hoạch” (một phần cày cấy, một phần thu hoạch). Tài phú mà chúng ta có thể có được đều là phải dựa vào sự trả giá của chính bản thân chúng ta. Nhưng trong xã hội ngày nay ngày càng có nhiều người vì kiếm lợi mà không từ một thủ đoạn nào, làm giả ăn thật. Khi công đức của một người không tương xứng với tài phú mà người ấy có được thì sẽ phát sinh việc “đức không xứng vị tất có tai ương”, tài phú ấy sẽ bị mất đi bằng cách này hay cách khác.

Trong cuộc sống hiện thực có không ít trường hợp kiếm tiền thật dễ dàng nhưng cũng nhanh chóng tán gia bại sản. Đó chính là bởi công đức không đủ, không thể tránh khỏi tai ương. Điều này cũng chính là đạo lý mà cổ nhân răn dạy: “hậu đức tái vật” (đức dày nâng đỡ được vật), chỉ có đức dày mới tương xứng với tài phú lớn.

🔻 Danh tiếng không thể lớn hơn thực lực

Danh tiếng của một người ngàn vạn lần không thể lớn hơn thực lực của chính người ấy. Một khi danh tiếng lớn hơn thực lực thì chính là “hữu danh vô thực”, lúc ấy chính là lừa đời lấy tiếng, mua danh chuộc tiếng và sẽ dẫn đến tai họa.

Xã hội hiện đại, rất nhiều người đều truy cầu danh tiếng bởi vì sự ảnh hưởng của danh tiếng là rất lớn. Khi một người có danh tiếng thì sẽ dễ làm việc, dễ hợp tác, thậm chí còn được người khác tôn sùng. Danh tiếng là một loại tài phú. Khi thực lực của một người không tương xứng với danh tiếng mà người ấy đang có, điều đó cũng có nghĩa là người ấy đang sử dụng và tiêu hao phúc báo của chính mình. Khi phúc báo của người ấy cạn kiệt dần thì tai ương cũng dần dần kéo đến.

Cho nên, khi danh tiếng của chúng ta không ngừng tăng lên thì chúng ta phải không ngừng làm tăng lên thực lực của chính mình. Hơn nữa phải luôn luôn ghi nhớ rằng tốc độ tăng lên của thực lực cần phải nhanh hơn tốc độ tăng lên của danh tiếng. Khi một người có thể làm được như vậy thì mới có thể tránh được tai ương, không ngừng hướng đến thành công hơn nữa.

🔻 Địa vị không thể lớn hơn sự cống hiến

Địa vị của một người không nên lớn hơn sự cống hiến, đóng góp của người đó. Khi địa vị của một người rất cao nhưng sự đóng góp, cống hiến của người ấy lại không đủ thì nhất định sẽ khiến mọi người xung quanh không phục, sinh ra đố kỵ, thậm chí mưu tính để hãm hại cho hả giận.

Ở bất kỳ thời đại nào, hoàn cảnh nào cũng vậy, người được đánh giá cao, có địa vị lớn phải là người có đóng góp lớn. Chỉ có như vậy thì mới có thể thu phục được lòng người, mới được mọi người ủng hộ, mới có thể tại vị một cách an ổn, vững vàng và lâu dài.

Tuy nhiên ngày nay rất nhiều người vì muốn có được địa vị cao, chức quyền lớn mà không từ hết thảy thủ đoạn, thông đồng làm chuyện xằng bậy, a dua xu nịnh mà quên mất không tự hỏi bản thân có cống hiến đủ hay chưa. Những người như thế nhất thời có thể đạt được mục đích của mình nhưng nhất định sẽ bị hạ bệ trong một ngày không xa.

🔻 Chức vị không thể lớn hơn khả năng

Khi chức vị của một người quá cao mà khả năng, năng lực lại không đủ, điều đó có nghĩa là người ấy đang thực thi các quyền lực vượt quá khả năng của mình, và cũng chính là đang tạo tiền đề cho sự sụp đổ của chính người ấy.

Trong xã hội, rất nhiều người theo đuổi quyền cao chức trọng nhưng lại không muốn học hỏi để gia tăng năng lực của bản thân. Đây là việc vô cùng nguy hiểm. Khi một người mưu cầu khống chế những việc vượt quá khả năng của mình thì mỗi một hành vi và chỉ lệnh của người ấy đều là sai lầm, lệnh lạc. Những sai lầm, lệch lạc này tích lũy đến một mức độ đủ lớn thì nhất định sẽ gây ra tai họa cho chính bản thân người ấy.

Một người chỉ có thể tận hưởng những thứ phù hợp với bản thân mình, và cách tốt nhất để có được thứ gì đó là phải tự bỏ công bỏ sức, tự mình cố gắng và trả giá. Nếu không, hết thảy đều là vọng tưởng, là gieo mầm tai họa. Một người phải có sự hiểu biết về bản thân mình, không cần quá tính toán và lo lắng, chỉ cần làm tốt những việc bản thân nên làm thì tự nhiên sẽ tránh được tai ương, có  được hồi báo tương xứng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được hình

Ai rồi cũng sẽ đổi thay, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không nhận ra

  Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện. Khi mới bắt đầu, ai cũng đều kinh ngạc cho những điều không dễ dàng thay đổi. Đến khi trưởng thành, có chăng cũng chỉ là quen với việc giấu đi cảm xúc, giấu nhẹm đi những hụt hẫng khi niềm tin lại rơi mất. Và rồi sẽ có một ngày nào đó, ngày của hôm qua gần tựa như cơn mơ, nhạt nhòa. Rồi ai cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống đó là một vòng luân chuyển. Ánh sáng bóng tối thay phiên nhau. 4 mùa xuân hạ thu đông cũng lần lượt sẽ thay đổi cho nhau. Vốn dĩ không có cái gì sẽ đứng yên tại một chỗ. Và ngay bản thân ta lớn lên cũng phải chấp nhận rằng trái đất cũng di chuyển vậy thì làm gì có khái niệm mãi mãi. Thứ có thể mãi mãi tồn tại đó chính là kỷ niệm, bởi nó là một phần ký ức của ta chẳng thể xóa nhòa. Một đôi giày, lúc v

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người, bạn