Chuyển đến nội dung chính

Đối thoại với trí giả: Nếu bạn là “chân kim” thì sẽ tự tỏa sáng

 Đối thoại với trí giả: Nếu bạn là “chân kim” thì sẽ tự tỏa sáng

Trong xã hội hiện thực, khi gặp việc không như ý, người ta rất dễ dàng oán trời trách đất không công bằng. Kỳ thực, bậc trí giả không oán trách số phận, đối với mỗi người mà nói, số phận là vô cùng công bằng, bởi điều kiện tiên quyết cho may mắn và cơ hội chính là đức hạnh và năng lực của bản thân mình đã đủ hay chưa. 

Có một câu chuyện kể rằng, trước đây có một thanh niên trẻ tuổi tự cho rằng mình rất có tài năng nhưng mãi vẫn không được ai trọng dụng. Anh ta tìm kiếm rất nhiều nhưng dường như may mắn vẫn không mỉm cười với mình. Vì thế, anh ta luôn có vẻ mặt buồn khổ, rầu rĩ. Một lần, thanh niên trẻ tuổi thất vọng đến chất vấn một vị trí giả: “Vì sao số phận của tôi lại bất công như vậy?”

Vị trí giả nghe xong, trầm mặc không nói, chỉ cúi xuống nhặt lên một hòn đá nhỏ. Ông ta đưa tay ném hòn đá nhỏ vào một đống đá lớn đằng trước mặt rồi nói: “Cậu hãy ra tìm hòn đá mà tôi vừa ném đó về đây!”

Người thanh niên tiến đến bên đống đá và bắt đầu tìm kiếm. Anh ta tìm mãi, kết quả vẫn không chắc chắn đó là viên đá nào.

Lúc này, vị trí giả lấy chiếc nhẫn vàng của mình ra và ném vào đống đá lúc nãy rồi bảo thanh niên trẻ tuổi đến tìm. Kết quả là rất nhanh chóng, người thanh niên đã tìm được chiếc nhẫn mang lại cho vị trí giả.

Vị trí giả không nói thêm lời nào, nhưng người thanh niên đã tỉnh ngộ: Khi bản thân mình chỉ là một hòn đá bình thường thì đừng nên oán trách số phận bất công, nếu bản thân mình là “chân kim” (vàng thực sự) thì sẽ tự có thể tỏa sáng.

Trong cuộc sống của chúng ta cũng vậy, đôi khi chúng ta gặp được một số người như người thanh niên trẻ tuổi kia, cứ tự nghĩ rằng mình là “chân kim” nhưng kỳ thực bản thân người đó có thể vẫn còn đang là “hòn đá nhỏ” mà thôi. Nếu một người muốn nổi trội hơn những người khác thì đương nhiên người cần phải có phong thái của “chim hạc giữa bầy gà” vậy. Chỉ một chút xem thường và xem nhẹ của người khác mà bản thân đã không thể nhẫn nhịn nổi, thì sao có thể đạt được sự huy hoàng mai sau?

Một người nếu muốn bản thân trở thành xuất chúng hơn người thì phải cố gắng để tự mình trở thành “vàng thật sự”. Có như vậy, người khác mới dễ dàng nhận ra và thừa nhận chúng ta.

Trong cách làm người hay đối nhân xử thế, chúng ta không nên quá để ý đến cái nhìn hay sự đánh giá của người khác, mà nên thời thời khắc khắc nhắc nhở bản thân mình phải làm tốt nhất những gì có thể. Một người khi làm một việc tốt cũng không cần phải lo lắng người khác có nhận biết được điều đó hay không, bởi vì “Nhân tâm sinh nhất niệm, trời đất tận giai tri”, làm điều gì thì cũng là Trời biết, Đất biết, lương tri của bản thân mình biết. Mặc dù không phải lúc nào phúc báo cũng là công danh lợi lộc, nhưng chắc chắn sẽ là điều tốt đẹp nhất cho người ấy ứng với đạo Trời.

Cổ ngữ nói: “Ở trong sâu thẳm, thiên lý luôn tồn tại”, đặc tính của vũ trụ là Đạo chế ước hết thảy những vật chất có trong vũ trụ. Cho nên, trong cuộc sống, người có đức tự sẽ có phúc báo, người làm ác ắt sẽ bị trừng trị. Thiên lý là sáng tỏ và công bằng, lưới trời tuy thưa mà khó lọt, trên đầu ba thước có thần linh, ai có thể thoát khỏi báo ứng ấy? Một người chỉ cần có tâm kính sợ, không ngừng đề cao tu dưỡng đạo đức và năng lực của mình, phàm là việc gì cũng tận tâm tận sức thì nhất định sẽ có ngày đạt được thành tựu đáng có.

Thành ngữ cổ cũng có câu:“Đào lý bất ngôn, hạ tự thành khê”, cây đào và cây mận mặc dù không nói lời nào nhưng bởi vì có hoa đẹp và quả ngon nên mọi người tự tìm đến đứng dưới gốc cây mà ngắm hoa và hái quả ăn, cứ như thế, tự nhiên sẽ tạo thành một lối đi nhỏ dưới gốc cây. Một người có tinh thần cao thượng, có tài năng thực sự sẽ không tự nói, càng không khoa trương về tài hoa và năng lực của bản thân mình. Mặc dù họ không tự nói hay khoe khoang ưu điểm và sở trường của mình nhưng phẩm đức cao thượng này cũng tự nhiên được mọi người tôn kính và ca ngợi.

Người có phẩm đức cao quý ấy cũng giống như hoa lan vậy, tuy rằng mọc ở trong núi sâu, nhưng không vì không ai biết đến mà không tỏa hương thơm ngát. Nếu bạn là chân kim thì tự sẽ tỏa sáng, trên thế giới không có vật gì có thể che lấp được ánh sáng thuần chính ấy cả.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Đời người phiền não bởi vì "buông không được, nghĩ chẳng thông, nhìn không thấu, quên chẳng nổi"

  https://vandieuhay.net/wp-vdh/uploads/2020/04/f4609f036c45851bdc54.jpg (Ảnh minh họa) Người ta thường bị vướng víu, quanh quẩn trong những điều nhỏ nhặt để rồi huỷ hoại cảm xúc bản thân. Nếu có thể buông bỏ những gánh nặng trong lòng, làm phong phú nội tâm, thì cuộc sống sẽ biểu hiện cho người ta những cảnh tượng tốt đẹp khác. Im lặng và mỉm cười là hai thứ lợi hại. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề, im lặng là cách để tránh những vấn đề rắc rối xảy ra. Trên đời không có mấy ai hoàn mỹ, người có thể chấp nhận khuyết điểm của bạn là người yêu thương bạn thật sự. Và cha mẹ chúng ta chính là những người như vậy. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, cuộc sống là trân trọng hiện tại. Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi, có lẽ bạn đang nuối tiếc quá khứ và nghĩ nhiều về tương lai. Tín nhiệm giống như một mảnh giấy. Nếu đánh mất lòng tin, thì mảnh giấy sẽ bị nhăn nheo và không thể khôi phục lại nguyên dạng. Vậy nên, làm người phải biết giữ chữ Tín. Nếu không có lòng tốt và tình thương, t...