Chuyển đến nội dung chính

BIẾT MÌNH LÀ AI - KHỞI ĐẦU CỦA SỰ AN YÊN

 

Người ta hay hỏi: Làm sao để sống bình yên giữa cuộc đời này?

Câu trả lời nghe có vẻ đơn giản thôi: Biết mình là ai.

Nhưng để làm được điều đó, không dễ. Phải đi một đoạn đường khá dài, va vấp đủ nhiều, mệt mỏi đủ sâu, người ta mới dần hiểu.

Khi còn trẻ, ai cũng muốn làm điều lớn lao. Ai cũng muốn được công nhận, được hơn người, được tỏa sáng.

Mình cứ lao về phía trước, thấy người ta có gì, mình cũng muốn có. Thấy người ta được khen, mình cũng mong có một lần như thế.

Nhưng càng chạy, lòng càng thấy rối. Càng có, lại càng thiếu. Vì đâu? Vì chưa hiểu mình đang đứng ở đâu, và nên đi về đâu.

Cuộc sống giống như một sân khấu. Không phải ai cũng là vai chính. Và thật ra, không cần phải là vai chính mới sống trọn một đời ý nghĩa. Chỉ cần biết rõ vai của mình, rồi sống đúng với nó, vậy là đủ rồi.

Có người sinh ra để lãnh đạo, để làm việc lớn. Có người thì giỏi lắng nghe, giỏi đứng sau. Có người chỉ cần một mái nhà nhỏ, vài người thân thương, sống tử tế mỗi ngày là đủ hạnh phúc. Không ai giống ai.

Nhiều người khổ vì không chấp nhận vai trò thật của mình. Làm nhân viên nhưng cứ muốn làm sếp, làm người bình thường nhưng lại muốn nổi tiếng. Mình sống cuộc đời của mình nhưng lại bị cuốn vào giấc mơ của người khác. Thế là lúc nào cũng cảm thấy mình “chưa đủ”.

Biết mình là ai không có nghĩa là từ bỏ ước mơ. Mà là hiểu giới hạn của mình ở đâu, điểm mạnh ở chỗ nào, và không tự ép mình phải trở thành điều gì đó chỉ để vừa mắt thiên hạ.

Người từng trải rồi sẽ hiểu

An yên không đến từ chỗ đứng, mà đến từ chỗ mình hiểu mình đang làm gì và vì điều gì. Khi bạn làm việc, không vì ganh đua, không vì chứng minh, mà vì thật sự thấy ý nghĩa thì lúc đó, bạn tự nhiên thấy nhẹ.

Người ta gọi đó là “an phận”. Nhưng cái an phận này chưa hẳn là sống cam chịu. Mà là sống biết đủ, biết rõ cái gì nên theo, cái gì nên bỏ. Là không phí thời gian đuổi theo những thứ phù phiếm. Là sống cho đúng, không sống cho đẹp mắt.

Buông sự so đo, buông kỳ vọng từ người khác, buông luôn cả những định nghĩa về thành công mà xã hội áp đặt. Đôi khi, chỉ là mỗi sáng mở mắt ra, thấy lòng không còn loạn, không còn gồng mình, thế là đủ.

Cũng đừng sợ bị đánh giá. Ai cũng có góc nhìn riêng. Có người thích bạn, có người không. Việc của bạn không phải là làm vừa lòng thiên hạ. Việc của bạn là sống sao để tối về gối đầu ngủ không hối tiếc, không dằn vặt.

Có người nói: “Tôi không biết mình có gì, tôi chẳng giỏi gì cả.” Nhưng thật ra, ai cũng có một vị trí đặc biệt trong cuộc đời này. Vấn đề là bạn có đủ lặng để nhìn thấy hay không.

Đôi khi, chỉ một người sống tử tế, im lặng làm việc, không than phiền cũng là một loại tấm gương cho người khác nhìn vào mà học theo.

Cuộc đời này không cần bạn phải giỏi nhất. Chỉ cần bạn sống đúng vai của mình, làm tốt phần việc của mình, đối xử tốt với những người bên cạnh là đã đáng quý rồi.

Thế giới này xô bồ thật đấy! Nhưng lòng bạn tĩnh thì bạn đứng đâu cũng sẽ thấy an yên. Đúng không nào?

Khi bạn biết mình là ai, bạn sẽ không bị kéo đi bởi những lời khen, cũng không bị dìm xuống bởi những lời chê.

Bạn không cần “thành công” để được thừa nhận. Vì bạn đã thừa nhận chính mình.

Và bạn sẽ thấy, bình yên thật ra không nằm ở đâu xa. Nó chỉ nằm trong một câu rất đơn giản: "Tôi hiểu mình là ai. Và tôi thấy đủ rồi."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người,...