Ở đời ai cũng thở than,
Người khôn phải biết giữ vàng trong tâm.
Nhẫn là không phải lặng câm,
Mà là tĩnh lặng giữa trăm nỗi đời.
Nhẫn để chẳng phải hơn thua,
Giữ cho tâm trí khỏi lùa gió giông.
Nhẫn cho yên chuyện long đong,
Giữ câu nhân nghĩa, giữ lòng thiện lương.
Nhẫn để thấy rõ đúng – sai,
Không vội vã bước lạc ngoài chính tâm.
Nhẫn để vững giữa mê lầm,
Giữ cho khí tiết khỏi lầm đường đi.
Nhẫn cho qua buổi thị phi,
Cũng là để biết ai vì – ai gian.
Nhẫn là một cõi bình an,
Giữ ta khỏi bị cuốn ngang cuộc đời.
Nhẫn cho qua cảnh rối bời,
Để nhìn thấu được góc trời sáng trong.
Nhẫn không để sống cúi lòng,
Mà là giữ lấy tấm lòng cao xanh.
Nhẫn là một chữ mong manh,
Nhưng khi hiểu thấu, hóa thành núi non.
Giữa bao thế sự hao mòn,
Chữ “Nhẫn” giữ vững tâm hồn nhẹ tênh.
Nhận xét
Đăng nhận xét