LÀM ĂN ĐƯỢC HAY KHÔNG LÀ DO PHƯỚC CỦA MÌNH, NGƯỜI TA CÓ QUÝ MẾN MÌNH HAY KHÔNG LÀ DO CÁI TÂM, CÁI ĐỨC CỦA MÌNH.
Trong giao tiếp ứng xử thì chúng ta phải tùy thuận trong khả năng có thể để giữ được sự vui vẻ hòa nhã với mọi người - đó là tùy duyên. Nhưng có những điều bất biến, không thay đổi là không bao giờ được chiều theo cái xấu.
Ví dụ, chúng ta đến một bữa tiệc, gặp cảnh mọi người say sưa uống rượu thì cách ứng xử tùy duyên mà bất biến của người đệ tử Phật chân chính đó là: hòa nhã, vui vẻ với tất cả, không công kích, không chê bai nhưng dứt khoát không cầm ly rượu lên uống vì mình là Phật tử, đã thọ giới rồi.
Tuy nhiên, khi đưa ra đề nghị này, chúng tôi nhận được khá nhiều lời kêu than, đặc biệt là của các đấng mày râu kiểu như: “Thầy ơi khó lắm, bạn bè níu kéo, con không uống thì người ta nói là con khinh họ, rồi uống được một ly không lẽ lại bỏ về giữa chừng, thế là con lại phải ráng ngồi cho tới khi rượu hết, tiệc tan”. Hoặc “Giờ tụi con phải làm ăn, không hút thuốc, không uống rượu là không giao tiếp được thầy ơi”... Rất nhiều lý do để người ta không giữ được cái bất biến.
Với những trường hợp như thế chúng tôi thường nói, làm ăn được hay không là do phước của mình, người ta có quý mến mình hay không là do cái tâm, cái đức của mình. Bây giờ chúng ta hãy thử bàn chuyện làm ăn mà không đi nhậu xem có thành công hay không? Rất nhiều nữ giám đốc điều hành cả một công ty lớn nhưng đâu cần đến phải “bia rượu tới bến” mà vẫn được việc như thường. Cho nên ai lấy cớ là vì làm ăn, vì vui với bạn bè mà phải đi nhậu nhẹt, chơi bời thì người đó tùy duyên mà không giữ được bất biến.
Nhận xét
Đăng nhận xét