Chuyển đến nội dung chính

THẮNG BẰNG MƯU: ĐẠO CỦA NGƯỜI TRÍ TRONG CÕI NHÂN GIAN

 


Trong Binh pháp Tôn Tử, kế đầu tiên không phải là “đánh” mà là “mưu”.

Tôn Tử viết: “Dụng binh chi pháp, thượng mưu công, thứ mưu giao, thứ mưu binh.”

Nghĩa là: Cách dụng binh cao nhất là thắng bằng mưu kế, kế tiếp mới là đàm phán, sau cùng mới là động binh.

Bởi kẻ trí không mưu cầu thắng bại nhất thời, mà tính đến đại thắng vĩnh cửu thắng không đổ máu, thắng mà giữ được nhân tâm, thắng mà không cần tranh đoạt.

Chiến thắng trong đạo của người trí không phải là chinh phục bằng bạo lực, mà là thu phục bằng trí tuệ.

Khương Tử Nha, khi phò nhà Chu diệt nhà Thương, không một lần tự mình xung trận. Ông chỉ bày mưu đặt kế, sử dụng lòng người, biết lúc tiến lúc lùi, khiến kẻ mạnh dần tan rã trong hỗn loạn, và kẻ yếu kết thành liên minh trong trật tự.

Hay Gia Cát Lượng, suốt đời “không đánh mà khuất phục”. Một bức thư, một cuộc đàm đạo, đã hóa giải binh đao. Trận Xích Bích là minh chứng rõ nhất, mượn gió, mượn lửa, mượn người, chỉ bằng mưu, khiến đại quân Tào Tháo tan tác mà phe Thục – Ngô không hao tổn mấy quân binh.

Thắng trong hòa, thắng trong thuận lý, mới là thắng vững bền.

Có người sợ chữ ""mưu"", cho rằng đó là thủ đoạn. Nhưng chính kẻ tiểu nhân mới dùng mưu để hại người. Còn bậc trí, dùng “mưu” để cân bằng thế cục, để “thắng” mà không tạo thêm oán thù, để biến nguy thành an, hóa thù thành bạn. Mưu chân chính, là một thứ “trí tuệ mềm”, không cưỡng ép, không tàn phá, mà dẫn dắt, hóa giải, xoay chuyển vận mệnh bằng đạo lý và hiểu biết.

Người đạt đến cảnh giới “thắng bằng mưu”, thường không màng thắng bại bên ngoài. Họ hiểu: “Cái thắng lớn nhất là thắng chính mình.” Thắng được sự nóng nảy, tham vọng, cố chấp của bản thân.

Trương Lương, một trong ba mưu thần lẫy lừng thời Hán Sở, sau khi giúp Lưu Bang lập nên cơ nghiệp nhà Hán, đã lặng lẽ quy ẩn, không tham danh vọng, cũng không lạm quyền. Bởi ông biết: thời của mình đã hết, lúc lui là lúc giữ mình và cũng là một loại trí.

Trong xã hội hôm nay, ""đấu"" không còn là cầm gươm ra trận, nhưng những va chạm trong công việc, cạnh tranh trong kinh doanh, xung đột trong quan hệ đều là chiến trường. Biết dùng lý trí thay vì cảm xúc, biết dùng kiên nhẫn thay vì đối đầu, biết lựa thời, nhìn người, hiểu mình, đó là đạo ""mưu"" của người hiện đại.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Đời người phiền não bởi vì "buông không được, nghĩ chẳng thông, nhìn không thấu, quên chẳng nổi"

  https://vandieuhay.net/wp-vdh/uploads/2020/04/f4609f036c45851bdc54.jpg (Ảnh minh họa) Người ta thường bị vướng víu, quanh quẩn trong những điều nhỏ nhặt để rồi huỷ hoại cảm xúc bản thân. Nếu có thể buông bỏ những gánh nặng trong lòng, làm phong phú nội tâm, thì cuộc sống sẽ biểu hiện cho người ta những cảnh tượng tốt đẹp khác. Im lặng và mỉm cười là hai thứ lợi hại. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề, im lặng là cách để tránh những vấn đề rắc rối xảy ra. Trên đời không có mấy ai hoàn mỹ, người có thể chấp nhận khuyết điểm của bạn là người yêu thương bạn thật sự. Và cha mẹ chúng ta chính là những người như vậy. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, cuộc sống là trân trọng hiện tại. Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi, có lẽ bạn đang nuối tiếc quá khứ và nghĩ nhiều về tương lai. Tín nhiệm giống như một mảnh giấy. Nếu đánh mất lòng tin, thì mảnh giấy sẽ bị nhăn nheo và không thể khôi phục lại nguyên dạng. Vậy nên, làm người phải biết giữ chữ Tín. Nếu không có lòng tốt và tình thương, t...