Chuyển đến nội dung chính

18 khía cạnh lớn cần tu dưỡng trong đời người

 18 khía cạnh lớn cần tu dưỡng trong đời người


Tu dưỡng là chỉ hành trình một người bồi đắp phẩm chất, đạo đức, khí chất và sự lĩnh ngộ đối với sinh mệnh trong một thời gian lâu dài không ngừng nghỉ. Cổ nhân đề cao sự tu dưỡng, cho rằng chỉ khi có tu dưỡng thì mới làm chủ được bản thân và có những lựa chọn sáng suốt ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thời điểm nào. Tư duy tỷ phú giới thiệu đến bạn 18 khía cạnh lớn cần tu dưỡng để không ngừng phát triển và hoàn thiện con người.

1. Phong độ lớn nhất đời người là khoan dung

Có câu: “Nghiêm khắc với chính mình, khoan dung với người khác”, cũng có câu: “Lấy tâm trách người mà trách mình, lấy tâm khoan dung với bản thân để khoan dung cho người khác”. Chúng ta đối đãi với người cần phải khoan hồng độ lượng, cần phải bao dung. Cho dù người khác đối đãi tốt hay không tốt, chúng ta đều có thể bao dung họ.

2. Thu hoạch lớn nhất đời người là biết đủ

Mỗi người đều hy vọng bản thân mình có tiền bạc, nhà cửa, đạt thành tựu. Nhưng thu hoạch lớn nhất đời người lại chính là “biết đủ”. Nếu một người không thấy đủ, không thấy thỏa mãn thì cho dù có “ngủ tại thiên đường” cũng sẽ vì dục vọng mà cảm thấy như đang ở địa ngục. Nếu một người biết đủ, biết hài lòng thì họ sẽ thấy hạnh phúc trong mọi khó khăn.

3. Sở hữu lớn nhất đời người là cảm ân

Người nào là người giàu có nhất? Người nào là người nghèo khổ nhất? Người nghèo là người luôn muốn đạt được nhiều hơn từ người khác. Còn người giàu luôn mang trong mình lòng biết ơn, thời thời khắc khắc muốn tri ân, muốn giúp đỡ người khác.

4. Mỹ đức lớn nhất đời người là thiện niệm

Đời người thà rằng khuyết thiếu tài cán, khuyết thiếu học vấn, khuyết thiếu dung nhan, nhưng không thể không có thiện niệm. Người phương Đông có câu: “Người ta sinh ra một thiện niệm, tuy chưa biến thành việc thiện, nhưng đã được thần may mắn bảo hộ rồi.” Người phương Tây tin rằng: “Những điều xuất phát từ trái tim sẽ chạm đến trái tim.” Thiện niệm thực sự là điều màu nhiệm làm chấn động lương tâm, có sức mạnh vĩ đại để xóa đi mọi hận thù.

5. Niềm vui lớn nhất đời người là vui với đạo

Nhiều người tìm kiếm niềm vui bằng những thứ ngoài thân. Đó có thể là tiền tài, danh vọng, cũng có thể là sự công nhận của người khác. Nhưng những niềm vui này kỳ thực là rất ngắn ngủi, không thể trường tồn. Cổ nhân giảng “lạc đạo”, vui với Đạo. Đây là niềm vui của việc thực hành theo quy luật của vũ trụ, của vạn vật, của sinh mệnh, từ đó mà thăng hoa lên cảnh giới cao hơn. Điều này được gọi là “tu luyện”.

6. Tâm bệnh lớn nhất đời người là tự tư

Người ta bởi vì ích kỷ tự tư nên tấm lòng hẹp hòi, tâm không đại lượng, khó có thể đạt thành tựu, không thể thăng hoa bản thân. Tự tư là nguồn gốc sinh ra rất nhiều thứ “tâm bệnh” khác của người. Người ta vì tự tư mà lấy bản thân làm trung tâm, muốn theo ý mình, muốn chiếm lấy và cất giữ, muốn thỏa mãn “tự tư”, từ đó mà làm tổn hại người khác.

7. Sai lầm lớn nhất đời người là tà kiến

Người ta không ai là hoàn hảo, cả đời không phạm sai lầm. Nhưng sai lầm trên nhận thức, trên giá trị quan, là loại sai lầm nghiêm trọng nhất. Người “tà kiến” thường không những không biết tự quy chính lại bản thân mà còn luôn tự cho mình là đúng. Điều này thật sự là rất đáng sợ!

8. Phiền não lớn nhất đời người là dục vọng

Thế gian tràn ngập những ưu lo khổ não, vốn dĩ là như thế, ai cũng đều phải đối mặt, không có ai là ngoại lệ. Người ta đối với dục vọng về tiền tài, sắc đẹp, ăn uống, đối quyền lực và địa vị thì đều mong muốn cả. Khi những dục vọng này phát sinh mà lại không cách nào đạt được thỏa mãn thì sẽ cảm thấy phiền não. Loại phiền não này sẽ đeo đuổi người ta, thời thời khắc khắc nhảy ra khiến tâm không thể tập trung thanh tỉnh. Bởi vậy nó chính là phiền não lớn nhất.

9. Thất bại lớn nhất đời người là ngạo mạn

Kinh Dịch giảng: “Khiêm thụ ích, mãn chiêu tổn”, khiêm nhường sẽ nhận được lợi ích mà tự mãn thì sẽ làm hại mình. Một người nếu như tự cao tự đại thì cho dù có thành công đến đâu cũng không nhận được sự tôn trọng của người khác. Cho nên thất bại lớn nhất của đời người là ngạo mạn.

10. Vô tri lớn nhất đời người là oán hận

Vô tri chính là không biết. Vì không biết được quy luật nhân sinh nên khi gặp điều không như ý liền oán Trời trách người. Người như vậy là tâm oán hận đã rất lớn rồi. Oán hận bạn bè, người thân, oán hận đồng nghiệp, khi tích tụ lại thì còn nổi nóng quẳng bàn ném ghế… “Hận” khiến người ta không thể tỉnh táo, không thể xét mình, không thể bao dung người. Nó là thứ đi ngược lại với quy luật của tạo hóa vũ trụ, là loại tâm lý mang tính hủy hoại nhất. Tổng lãnh Thiên thần Lucifer vì “hận” mà trở thành ác quỷ Satan. Bản thân ác quỷ cũng là mang theo một cái tâm “hận” này mà làm ra đủ mọi điều để hủy hoại nhân loại.

11. Dũng khí lớn nhất đời người là nhận sai

Làm người cần phải có dũng khí. Dũng khí không phải là đánh nhau với người khác, cũng không phải là tranh chấp, so đo với người khác. Mà dũng khí lớn nhất của đời người chính là tự mình nhận sai, cảm thấy bản thân không nên nói câu nói như vậy, không nên làm như vậy, không nên gây ra sự tình như vậy. Người ta trong quá trình tu dưỡng thì không thể không biết sám hối, nhân sai và sửa chữa. Chỉ có như vậy mới có thể đề cao đạo đức, phẩm chất, hoàn thiện bản thân.

12. Khốn nhiễu lớn nhất đời người là thị phi

Thị phi là những chuyện chuyển tưởng vậy mà không phải vậy, nghe thế mà không phải thế, bản thân cũng không biết sự thật là thế nào. Nhưng thị phi lại là thứ khiến người ta cảm thấy khổ não khôn nguôi. Đời người ngắn ngủi, nếu cứ mãi tranh đấu ngược xuôi, hãm vào thị phi thì chỉ có thể tăng thêm phiền não mà thôi.

13. Vốn quý lớn nhất đời người là lương tri

Thế gian có thể hỗn loạn nhưng nội tâm không thể dơ bẩn. Trong thời điểm nhiễu nhương, lương tri thường hay bị chê cười, nhưng rốt cuộc nó lại là thứ duy nhất có thể bảo tồn bản tâm, ban cho người hy vọng, đưa người vượt thoát tuyệt cảnh.

Trong xã hội coi trọng của cải tiền bạc ngày nay, để tìm được một người thắp sáng lương tri thực sự là khó. Nhưng chính trong xã hội hỗn loạn này, trong nguy nan khốn khó, trong hoàn cảnh “trắng đen lẫn lộn”, nếu như ai có thể vượt qua được những cám dỗ của danh lợi, không đánh mất bản tính chân thật, lương thiện, vẫn bảo vệ cái thiện, chống lại cái ác, thì người ấy chính là người có phẩm chất cao quý. Cho dù họ có phải chịu thiệt thòi trước mắt thì cuối cùng cũng sẽ nhận được phúc báo lâu dài.

14. Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình

Thứ làm hại người ta nhiều nhất không phải là người khác mà là “chính bản thân mình”. Những thứ từ bên ngoài thì sẽ dễ nhận biết, dễ phòng bị, nhưng điều đến từ tự thân thì không dễ nhận thức được, không dễ hiểu rõ, không dễ khống chế và xử lý. Kỳ thực cái gọi là “chính mình” này là loại “hậu thiên hình thành”, không phải là “tiên thiên mang theo”. Mọi quan niệm, ham muốn, ích kỷ, tự tư, rất nhiều đều là thông qua cuộc sống nơi xã hội mà hình thành, không phải là thứ sinh ra đã có.

Khi một người “đấu tranh tư tưởng”, thì đâu mới là suy nghĩ chân chính của bản thân, đâu là suy nghĩ “hậu thiên hình thành”? Vì sao trong thiền định khi người ta muốn tĩnh lại không nghĩ nữa, muốn tập trung thì những suy nghĩ xấu cứ hay nổi lên? Đây chính là sinh mệnh “hậu thiên” kia đang muốn áp chế phần “tiên thiên” chân chính. Ngày nay rất ít người hiểu được chuyện này, trong đầu nghĩ gì thì coi như là mình nghĩ, không thể hiểu rõ bản thân, không thể phân rõ thiện ác. Do đó mà thuận theo suy nghĩ ấy, làm điều sai trái.

15. Bi ai lớn nhất đời người là vô tri

Bi ai lớn nhất đời người không phải là không có tiền, không có thế lực, cũng không phải là không có địa vị, hay không có nghề nghiệp… Bi ai lớn nhất của đời người là vô tri, không hiểu lý, không nhìn nhận rõ chân tướng của thế gian, không thể nhìn nhận rõ quan hệ của mình và người, không thể thấy hết nhân duyên và nhân quả của thế gian. Bởi thế nhà Phật giảng rằng cõi người là cõi “mê”. Đây mới chính là bi ai lớn nhất của đời người.

16. Lo âu lớn nhất đời người là sống – chết

Sống – chết là hai việc đại sự lớn nhất trong cuộc đời, cũng là nỗi lo âu lớn nhất của đời người. Con người sống thì lo âu chuyện sự nghiệp, hôn nhân, gia đình, v.v… Đến lúc lâm vào cảnh vô thường thì lại sợ sự nghiệp, tình yêu, tài phú đều sẽ chớp mắt mà biến thành hư không. Cho dù là đang sống hay lúc sắp rời khỏi cõi đời thì người ta lúc nào cũng có đủ loại lo lắng ở trong lòng.

Nhưng mà con người đến thế gian là trần truồng, và ra đi cũng lại là trần truồng. Mọi của cải, danh vọng, hư vinh, hết thảy mối quan hệ, mẹ con, tình yêu, đồng nghiệp… đều là “khi sinh không đem theo đến, khi tử không mang theo đi”. Vậy thì điều gì mới là ý nghĩa nhất với sinh mệnh đời người đây?

17. Nguồn năng lượng lớn nhất đời người là tín ngưỡng

Dù khác biệt về hình thức, điều các bậc tu hành xa xưa để lại cho nhân thế chính là câu trả lời cho những câu hỏi được coi là chỗ mê vĩnh hằng như: nguồn gốc con người, mối quan hệ giữa con người và vũ trụ, ý nghĩa của sự tồn tại. Đồng thời, thông qua các hình thức tu luyện khác nhau như tu tâm, tu Thiện, tu thân, tu Chân, đức tin, cứu rỗi, v.v, họ đã định hình nên khái niệm về tu luyện trong văn hóa nhân loại, truyền lưu lại tín ngưỡng chân chính.

Nhân loại không thể mất đi tín ngưỡng, nếu không chúng ta sẽ không thể tìm thấy nơi quy túc của tâm linh. Mất đi tín ngưỡng chính là mất đi giá trị và ý nghĩa nhân sinh. Tín ngưỡng là sự tôn trọng và tín phục cực độ đối với chân lý vũ trụ, cũng lấy chân lý đó làm chuẩn tắc của hành động. Dù ở trong hoàn cảnh nào, thời điểm nào cũng có thể thủy chung bảo trì tín niệm kiên định.

18. Nguyện vọng lớn nhất đời người là vị tha

“Vị tư” là sự ích kỷ cá nhân, còn “vị tha” là vì người khác. Tu luyện là quá trình buông xả cái “vị tư”, cái tình riêng của bản thân để đạt đến trạng thái “vị tha” và từ bi với vạn sự vạn vật. Tu hành không biến con người ta thành vô tri vô giác như đá, như gỗ, cũng không buồn chán, mà chính là quá trình tìm ra sự an lạc, thanh thoát tự trong tâm, không còn bị những hỷ nộ ái ố của người thường khống chế nữa. Khi có thể vượt thoát ra được thì sẽ là chân chính “vị tha”.

Chúng ta thấy rằng người phương Đông rất tôn sùng các vị Bồ tát, các vị Phật, bởi vì đó là các vị Thần từ bi, phổ độ chúng sinh. Vì cứu độ người ta, Đức Phật Thích Ca đã đi xin ăn chốn người thường. Đây chính là “vị tha”, đây chính là điều khiến thế nhân cảm động.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Đời người phiền não bởi vì "buông không được, nghĩ chẳng thông, nhìn không thấu, quên chẳng nổi"

  https://vandieuhay.net/wp-vdh/uploads/2020/04/f4609f036c45851bdc54.jpg (Ảnh minh họa) Người ta thường bị vướng víu, quanh quẩn trong những điều nhỏ nhặt để rồi huỷ hoại cảm xúc bản thân. Nếu có thể buông bỏ những gánh nặng trong lòng, làm phong phú nội tâm, thì cuộc sống sẽ biểu hiện cho người ta những cảnh tượng tốt đẹp khác. Im lặng và mỉm cười là hai thứ lợi hại. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề, im lặng là cách để tránh những vấn đề rắc rối xảy ra. Trên đời không có mấy ai hoàn mỹ, người có thể chấp nhận khuyết điểm của bạn là người yêu thương bạn thật sự. Và cha mẹ chúng ta chính là những người như vậy. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, cuộc sống là trân trọng hiện tại. Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi, có lẽ bạn đang nuối tiếc quá khứ và nghĩ nhiều về tương lai. Tín nhiệm giống như một mảnh giấy. Nếu đánh mất lòng tin, thì mảnh giấy sẽ bị nhăn nheo và không thể khôi phục lại nguyên dạng. Vậy nên, làm người phải biết giữ chữ Tín. Nếu không có lòng tốt và tình thương, t...