BA BI KỊCH LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI
1. Bi kịch của sự vô minh, không biết cái mình cần.
Chọn nghề theo bố mẹ, yêu ai đó theo cảm xúc nhất thời, tiêu tiền không suy nghĩ, mười năm sau hoang mang vì cuộc đời trống rống. Plato từng nói: “Tri thức là ánh sáng.” Khi con người không biết mình thực sự cần gì, họ sống trong bóng tối của vô minh, bị dẫn dắt bởi ham muốn nhất thời, đám đông hoặc truyền thông.
Khổng Tử cũng từng nhấn mạnh: người ở đời trước hết phải “chính danh” với chính mình, nếu ngay cả điều mình theo đuổi là gì còn mơ hồ, thì mọi lựa chọn sau đó chỉ là nước chảy theo dòng, trôi tuột mất
2. Bi kịch của bất lực nội tại, biết mà không làm được.
Biết cần dậy sớm, kỷ luật, rời bỏ mối quan hệ độc hại nhưng vẫn trì hoãn. Triết gia Socrates gọi đó là biểu hiện của ý chí yếu đuối, bị cảm xúc và dục vọng điều khiển.
Nho giáo gọi gọi đây là sự thắng thế của vọng tâm: tâm bị kéo đi bởi sợ hãi, luyến ái và thói quen, nên con người tuy hiểu đạo, nhưng vẫn bị nội tâm dẫn dắt.
3. Bi kịch của tri thức thừa và sự ngộ nhận, biết cái không cần
Dành hàng giờ nghe người nổi tiếng lảm nhảm, ai khuyên gì đọc nấy. Đó là bi kịch của thời đại thông tin. Nietzsche gọi là sự lừa dối nội tại, khi ta tưởng mình đang tiến bộ vì biết nhiều, nhưng thực chất chỉ là đang phân tán năng lượng vào cái không thiết yếu.
Trang Tử từng cảnh báo: biết quá nhiều mà không có đích đến, tâm sẽ loạn; tâm loạn thì hành vi rối; hành vi rối thì đời người tất yếu rẽ sai hướng.
Ba cái gộp lại tạo nên một vòng luẩn quẩn khiến người ta vừa mù mờ, vừa bất lực, vừa bận rộn vô ích.
Nhận xét
Đăng nhận xét