Chuột không bao giờ nghĩ mình sai khi đi ăn trộm, vì đó là bản năng sinh tồn.
Ruồi cũng không thấy mình bẩn, vì với nó đó chỉ là cách tồn tại. Con người cũng vậy, ai cũng sống trong khuôn nhận thức và trải nghiệm riêng.
Người ở tầng thấp, sẽ tin rằng cách họ nghĩ là chân lý duy nhất. Người ở tầng cao hơn, lại thấy điều ấy thật ngây ngô.
Người từng đói, thấy miếng ăn quan trọng hơn đạo lý.
Người từng mất, mới hiểu giữ không bằng buông.
Người từng gãy, mới biết đứng lại khó gấp trăm lần bước tiếp.
Cứ thế thế giới này va vào nhau bằng muôn triệu nhãn quan chẳng bao giờ khớp.
Và đôi khi chính sự khác nhau ấy làm ta mệt mỏi, tranh cãi, tổn thương. Nhưng nếu hiểu được rằng, mỗi người chỉ đang đứng ở một bậc thang khác nhau của nhận thức, ta sẽ bớt phán xét và mở lòng hơn.
Người xưa dạy: “Mỗi cảnh đều là pháp, mỗi người đều là thầy”.
Người dưới cho ta thấy gốc dại.
Người trên cho ta thấy đường sáng.
Ngộ rồi, thì chẳng còn tranh.
Chỉ còn một cái nhìn rộng hơn, sâu hơn.
Vì thế cần học bài học chấp nhận thực tại, hiểu sâu Nhân Duyên và Tuỳ Duyên can thiệp…
Trưởng thành, hãy để lòng rộng mở, tiến gần đến chữ Người , học được cách bao dung, học được cách khống chế cảm xúc.
Đừng để những xúc động nhất thời như ngọn lửa, tưởng thiêu rụi được kẻ thù mà thực ra lại làm bỏng tay ta trước.
Đây chỉ là một bài học nhỏ trong kho tàng tri thức của bộ sách Cổ học tinh hoa. Bộ sách không đơn thuần dạy phép ứng xử, mà còn đóng vai trò giúp bạn biết quan sát, thấu hiểu và hành xử tinh tế trước mọi tình huống trong đời sống, nhìn nhận bản chất con người và không để bị hại:
Nhận xét
Đăng nhận xét