CÀNG ĐỌC CÀNG THẤM!
Còn – chưa chắc đã là phúc.
Mất – chưa hẳn đã là họa.
Có những thứ ta giữ mãi trong tay, tưởng là hạnh phúc, nhưng càng giữ, lòng càng nặng.
Và cũng có những điều ta đánh mất, tưởng là tổn thất lớn lao,
nhưng khi thời gian trôi đi, ta mới hiểu hóa ra đó lại là món quà của sự trưởng thành.
Không phải cái gì tồn tại cũng tốt, và không phải cái gì rời đi cũng đáng buồn.
Nhiều khi, việc mất đi một người, một cơ hội, hay một điều quen thuộc lại giúp ta tìm lại chính mình, giúp ta biết mình cần gì, xứng đáng với điều gì, và nên đi về đâu.
Giữ không đúng, chỉ khiến lòng thêm khổ.
Buông đúng lúc, đôi khi lại là một cách để cứu lấy bản thân.
Thế gian này vận hành theo quy luật của nhân duyên đủ thì đến, hết thì đi, chẳng ai cưỡng được.
Điều quan trọng không phải là giữ được bao nhiêu, mà là giữ được sự bình thản khi đối diện với mất còn.
Phúc hay họa, đôi khi chỉ cách nhau bằng một cái nhìn.
Người có trí tuệ không hoảng loạn khi mất, cũng chẳng tự mãn khi được.
Họ hiểu rằng, mọi sự xảy ra đều mang trong nó một bài học, và mỗi lần mất đi là một lần tâm hồn được dọn sạch để đón điều tốt hơn.
Thế nên, khi bạn mất một điều gì, đừng vội đau.
Có thể, trời đang lấy đi thứ không còn phù hợp, để trao lại cho bạn thứ xứng đáng hơn.
Và khi giữ được điều gì, cũng đừng vội mừng, hãy biết trân trọng nhưng đừng bám víu vì chẳng có gì là mãi mãi, chỉ có tâm an mới giúp ta đứng vững giữa được – mất, phúc – họa, thăng – trầm của kiếp người.
🔑Cho nhận, được mất, suy cho cùng chỉ là cái tên gọi. Đời người suy cho cùng chỉ cần 4 thứ: Tu thân, Dưỡng tâm, Từ trái tim tới trái tim, Lo ít đi và làm nhiều hơn.
Nhận xét
Đăng nhận xét