Kẻ sĩ trong thiên hạ thường lấy chí mà luận người,
kẻ nông cạn lại lấy bụng mình mà đo thiên hạ.
Nghe xong, Huệ Thi rất lo lắng và ra lệnh cho thuộc hạ truy lùng Trang Tử khắp cả nước trong ba ngày đêm để đuổi ông đi.
Khi nghe tin này, Trang Tử chủ động đến gặp Huệ Thi và kể cho ông một câu chuyện:
“Có một con phượng hoàng bay từ phương Nam đến Bắc Hải, trên đường đi nếu không phải là cây ngô đồng thì nó không dừng lại nghỉ ngơi, nếu không phải là quả của cây tre thì nó không ăn, nếu không phải là nước suối ngọt thì nó không uống; kết quả là trên đường nó gặp một con cú mèo vừa nhặt được một con chuột chết, cú mèo thấy phượng hoàng liền muốn dọa đi, sợ rằng phượng hoàng sẽ cướp mất con chuột chết của mình.
Sau khi kể xong câu chuyện, Trang Tử nhìn Huệ Thi và nói: “Ngươi nghĩ ta thèm chức Thừa tướng lắm sao?” rồi Trang Tử bỏ đi.
Huệ Thi vì sợ mất chức nên tự hoảng loạn, đuổi chính bạn mình đi. Trang Tử đáp lại bằng sự mỉa mai sâu cay: “Ta là phượng hoàng, ta đâu muốn thứ mà ông đang sợ mất.”
Đừng bao giờ lấy bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử.Kẻ tầm thường luôn nhìn người khác bằng cái bụng nhỏ hẹp của mình. Người có tầm thì chẳng bận tâm thứ mà kẻ khác đang ôm chặt.
Nhận xét
Đăng nhận xét