Chuyển đến nội dung chính

KHÔNG SỢ KẺ MẠNH, CHỈ SỢ LÒNG HẸP

 “KHÔNG SỢ KẺ MẠNH, CHỈ SỢ LÒNG HẸP” – HÀN TÍN VÀ CÁI NHỤC CÚI ĐẦU


Thuở hàn vi, Hàn Tín nghèo đến mức không đủ cơm ăn. Ông từng phải nhờ bữa ăn của một bà lão giặt áo bên sông để sống qua ngày. Người đời chê cười, kẻ khinh bỉ. 

Một hôm, có gã đồ tể trong thành thấy Tín dáng cao mà yếu đuối, bèn cười khẩy:

“Ngươi thân trai mà không có gan, dám lấy mạng đổi danh chăng?”

Rồi hắn rút dao ra, chỉ vào Tín mà nói:

“Nếu ngươi thật là anh hùng, giết ta đi. Còn nếu không dám, hãy chui qua h.á.n.g ta cho ta cười.”

Giữa chợ đông người, mọi ánh mắt đều dồn vào Hàn Tín. Hàn Tín im lặng, rồi lặng lẽ cúi người chui qua háng.

Tất cả mọi người đều cười khinh miệt nhưng chỉ có ông biết, ý chí của mình không nằm ở một cơn nóng giận, mà ở một trận đại chiến chưa đến.

▶Ông phân biệt được cái nhục của thân và cái nhục của chí.

Nhục của thân – chỉ là lời chê cười nhất thời. Nhục của chí – là khi để cơn giận làm tiêu tan chí lớn, để một phút nóng nảy phá vỡ con đường phía trước.

Ông hiểu, nếu vì sĩ diện mà ra tay, sẽ chỉ là kẻ tội đồ.

Nhưng nếu nhẫn nhịn được, thì còn giữ được mạng, giữ được chí, giữ được đại nghiệp mai sau.

Về sau, khi Hàn Tín trở thành đại tướng nhà Hán, thống lĩnh trăm vạn quân, dẹp yên thiên hạ, Lưu Bang – kẻ từng khinh thường ông – phải thốt lên:

“Dụng binh như Hàn Tín, ta không bằng.”

Người xưa nói: “Nhẫn nhất thời chi khí, miễn bách nhật chi ưu.”

(Nhẫn một cơn giận, tránh trăm điều lo.)

▶Nhưng người đời nay thường hiểu sai chữ nhẫn, cho rằng nhẫn là yếu, là chịu thua. Thực ra, nhẫn là sức mạnh của người hiểu mình và hiểu thời.

Kẻ mạnh là kẻ biết dừng tay khi cần, biết im lặng khi chưa đến lúc nói, biết lùi một bước để tiến ngàn dặm. Còn kẻ hẹp lòng – dù có sức, có quyền – cũng chỉ như con trâu bị xỏ mũi, cả đời quanh quẩn trong cơn nóng giận và cái tôi nhỏ bé của mình.

🌱Vì sao ngày nay ta nên học cách nhẫn nhịn, vì nó có lợi cho đại nghiệp. Nhưng không phải ai cũng làm được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người,...