ĐỜI KHÔNG SỢ KẺ VẠCH LÁ TÌM SÂU,
CHỈ SỢ KẺ BỎ THÊM SÂU VÀO LÁ.
Người trưởng thành rồi, mới hiểu…
Không ai sống trên đời mà không có khuyết điểm.
Chỉ là có người dám nhìn thẳng để sửa, và có người chỉ chờ người khác sơ hở — để xé ra, bóp méo, rồi thêm vào đó vài hạt độc.
Đời không sợ những kẻ “vạch lá tìm sâu”.
Vì ít nhất, họ còn thật.
Họ thấy cái sai, họ nói cái sai — đôi khi còn giúp ta nhận ra mình đã đi chệch hướng.
Nhưng đời đáng sợ nhất, là những người không cần biết đúng sai, chỉ muốn thêm sâu vào lá.
Họ không quan tâm đến sự thật, chỉ quan tâm câu chuyện có “drama” không.
Họ không muốn hiểu người khác, chỉ muốn thấy người khác gục ngã.
Một câu nói tưởng như đùa vui, một lời kể thêm thắt vô tâm nhưng lại có thể khiến ai đó mang tiếng cả đời.
Danh dự của người ta, đôi khi không mất vì lỗi, mà mất vì miệng đời độc.
Người ta có thể chịu được cô đơn, chịu được thiếu thốn, nhưng khó chịu nổi cảnh bị xuyên tạc, bị bôi nhọ, bởi những kẻ chưa từng hiểu mình, nhưng lại thích nói thay mình.
Sự thật là, người càng trong sáng, càng dễ bị nghi ngờ.
Người càng tử tế, càng dễ bị tổn thương.
Vì cái xấu thì ồn ào, còn cái tốt lại lặng thinh.
Đời này, không cần phải sợ bị người khác “vạch lá tìm sâu”.
Cứ sống tử tế, thì dù lá có vết sâu thật — gió cũng biết, mưa cũng hiểu.
Chỉ cần đừng để ai “bỏ thêm sâu vào lá” mà ta vẫn im lặng.
Vì im lặng đôi khi không phải là bao dung, mà là dung túng cho độc lan rộng.
Hãy mạnh mẽ mà sống, giữ lòng ngay thẳng, giữ tâm không đục.
Bởi miệng đời rồi sẽ mỏi, chỉ có nhân cách là thứ không phai theo năm tháng.
Rồi thời gian sẽ trả lại tất cả:
cho người bịa chuyện - sự xấu hổ,
cho người chịu oan - sự sáng tỏ,
và cho người sống tử tế - một đời yên tâm, ngẩng đầu mà đi.
Đây chỉ là một bài học nhỏ trong kho tàng tri thức của bộ sách Cổ học tinh hoa. Bộ sách không đơn thuần dạy phép ứng xử, mà còn đóng vai trò giúp bạn biết quan sát, thấu hiểu và hành xử tinh tế trước mọi tình huống trong đời sống, nhìn nhận bản chất con người và không để bị hại
Nhận xét
Đăng nhận xét