Chuyển đến nội dung chính

THUẬT NHÌN NGƯỜI TRONG TÂY DU KÝ

 THUẬT NHÌN NGƯỜI TRONG TÂY DU KÝ: CHỈ CẦN MỘT ÁNH MẮT, PHẬT TỔ BIẾT AI XỨNG ĐÁNG


Tây Du Ký không chỉ là một hành trình thỉnh kinh mà còn là cách quan sát và đọc vị con người. Một nghệ thuật sâu xa mà người đời sau gọi là thuật nhìn người thứ trí tuệ mà Phật Tổ, Quan Âm hay Ngọc Hoàng đều dùng để phân biệt ai đáng được cứu, ai phải tự ngộ.

PHẬT TỔ NHÌN BẰNG TÂM, KHÔNG NHÌN BẰNG TƯỚNG

Trong Tây Du Ký, Phật Tổ Thích Ca chỉ cần một ánh mắt đã biết Tôn Ngộ Không chưa thể "lên thiên". Dù Ngộ Không tài giỏi, thần thông quảng đại, thậm chí từng đại náo Thiên Cung, nhưng cái thiếu của hắn chính là tâm phục và thiện ý.

Phật Tổ không phán xét Ngộ Không bằng lỗi lầm, mà khiến tâm Ngộ Không nảy nở hạt giống giác ngộ chờ được mài giũa bởi khổ luyện. Cái nhìn ấy vượt lên mọi hình thức của "nhân tài" thông thường. Người có EQ cao không vội kết luận qua một hành động, mà quan sát quá trình con người chuyển hóa sau sai lầm.

Ở đời, có nhiều người giống Ngộ Không: thông minh, nhanh nhạy, dám bứt phá. Nhưng nếu không có tâm biết cúi đầu và học hỏi, tài năng lại trở thành gánh nặng cho chính mình. Phật Tổ nhìn thấy điều đó và vì thế, Ngộ Không chỉ có thể thành chính quả sau khi học được chữ Phục.

QUAN ÂM NHÌN BẰNG LÒNG TRẮC ẨN VÀ THỬ THÁCH

Quan Âm Bồ Tát là người trực tiếp tuyển chọn ba đồ đệ cho Đường Tăng. Cái hay là bà không chọn người hoàn hảo, mà chọn ba kiểu người đầy khiếm khuyết, mỗi người đại diện cho một phần tính cách con người.

Ngộ Không người thông minh nhưng kiêu ngạo.

Bát Giới người dễ sa ngã trong dục vọng nhưng sống thực tế.

Sa Tăng người thất thế, trầm mặc nhưng kiên định.

Quan Âm nhìn họ ở khả năng chịu khổ và hướng thiện. EQ của bà nằm ở chỗ: thấy điều tốt trong điều xấu, thấy tiềm năng trong thất bại.

Trong đời sống hiện đại, nhiều người đánh giá người khác qua bề nổi: bằng cấp, địa vị, lời nói trơn tru. Nhưng Quan Âm lại cho thấy, thuật nhìn người thật sự nằm ở chỗ biết "đọc" cách họ phản ứng khi bị thử thách. Khi mọi thứ không như ý đó mới là lúc bản chất hiện ra.

NGỌC HOÀNG NHÌN NGƯỜI BẰNG "KHOẢNG CÁCH QUYỀN LỰC"

Ngọc Hoàng là người từng ban chức cho Ngộ Không nhưng cũng chính tay ông giáng tội. Cái nhìn của Ngọc Hoàng đại diện cho góc nhìn của nhà lãnh đạo. Ông không sai khi trừng phạt kẻ phản nghịch, nhưng lại thiếu một tầng EQ hiểu nguyên nhân của sự phản nghịch.

Ngộ Không làm loạn vì cảm thấy bất công, vì bị coi thường, chứ không phải vì muốn huỷ hoại Thiên Đình. Ngọc Hoàng chỉ nhìn thấy hành động, mà chưa thấy động cơ. 

Nhưng đôi khi, trong 1 tập thể, ta cũng cần 1 người biết cứng rắng, không nhu nhược.

Trong thời đại ngày nay, giữa những cuộc tuyển chọn nhân tài, đánh giá hiệu suất, và cạnh tranh vị thế, bài học cổ vẫn còn nguyên giá trị: "Người có EQ cao không chỉ hiểu người khác, mà còn nhìn thấy sự thật của chính mình."

Và có lẽ, cũng như Phật Tổ từng nói: Chỉ khi nhìn rõ mình, con mới đủ sáng để nhìn thấy người.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...