Chuyển đến nội dung chính

VÌ SAO NGÀY NAY PHẢI HỌC NGƯỜI XƯA NHỮNG CÁCH SỐNG ĐƠN GIẢN

 VÌ SAO NGÀY NAY PHẢI HỌC NGƯỜI XƯA NHỮNG CÁCH SỐNG ĐƠN GIẢN


✨1. Ăn trong tĩnh, ngủ trong an.

Người xưa ăn không cầu kỳ. Một bát cơm, một đĩa rau hái sau vườn, thêm ấm trà là đủ trọn bữa. 

Khi ăn, họ không nói chuyện thị phi, không vừa ăn vừa nghĩ, vì cho rằng “ăn là để dưỡng thân, không phải để nuôi dục. Đêm đến không cần giường nệm cao sang, chỉ cần tâm không vọng tưởng — thế là yên.

✨2. Nói ít để giữ khí, nghĩ ít để giữ tâm.

Người xưa không nói nhiều. Mỗi lời ra khỏi miệng đều có mục đích để không hại mình, tổn thương người. Họ tin rằng: “Tâm động thì khí loạn, khí loạn thì thân mỏi.” 

Cho nên, thà im lặng mà hiểu, còn hơn nói nhiều mà loạn ý. Cái “đơn giản” của họ bắt đầu từ lời nói, nói ít đi để nghe được nhiều hơn, nghe nhiều hơn để thấu lòng mình.

✨3. Ở giản để dưỡng thân, ở tĩnh để dưỡng khí.

Trang Tử từng ở trong căn nhà chỉ vừa đủ che mưa gió, mà lòng ông rộng bằng thiên hạ. Người xưa xem vật là khách, xem tâm là chủ. Nhà to, xe đẹp, chẳng bằng chỗ nằm yên ổn và người tri kỷ ngồi bên chén trà. 

✨4. Không tranh hơn thua, chỉ cầu thuận đạo.

Cổ nhân không chuộng ganh đua. Họ coi vinh hoa phú quý chỉ như sương sớm trên cỏ, đẹp nhưng dễ tan. Thế nên giữa sóng gió nhân gian, họ vẫn điềm nhiên, mặc cho nước xiết, vẫn chẳng lung lay.

✨5. Làm ít mà trọn tâm.

Người xưa không chạy theo “làm nhiều”. Mỗi việc dù nhỏ đều làm bằng trọn vẹn tâm ý. Một việc làm trong chánh niệm, hơn trăm việc làm trong xao động. Đời giản dị không phải vì việc ít, mà vì tâm không rối.

✨6. Giàu trong thanh bần, vui trong vô sự.

Nhan Hồi sống trong căn nhà dột, ăn cơm cám, uống nước suối, nhưng lúc nào cũng mỉm cười. Có người hỏi: “Ông nghèo như thế, sao vẫn vui?” Ông đáp: “Ta lấy đạo làm vui, không lấy vật làm đủ.”

Người nay tích lũy của cải để yên lòng, còn người xưa buông bỏ của cải để yên tâm. Một bên giữ vật, một bên giữ mình, đó là sự khác biệt.

✨7. An nhiên trong dòng đời ngược xuôi.

Người xưa biết thế gian vốn ồn ào, nhưng lòng người có thể lặng. Giữa náo nhiệt, an yên. Không cần trốn đời để thanh tịnh — vì thanh tịnh không ở nơi xa, mà ở ngay trong cách mình nhìn thế gian.

Học người xưa cách sống qua cuốn sách “Sống đơn giản - Cội Nguồn Của Tâm An”.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người,...