Địa vị không quan trọng, quan trọng là cách đối nhân xử thế!
Có một tiệm bánh rất ngon và giá cả hợp lý. Một ngày nọ, có người ăn xin ăn mặc rách rưới bước vào tiệm bánh định mua hàng.
Những khách hàng xung quanh đều tỏ thái độ khó chịu với người ăn xin, thì vị chủ tiệm lại chào đón ông ta rất nồng nhiệt.
Người ăn xin rút trong túi ra một ít tiền xu, nói với chủ tiệm rằng ông muốn mua bánh. Người chủ nghe xong liền chọn một chiếc bánh đẹp và ngon nhất cho người ăn xin đi. Khi ông ta rời đi, chủ tiệm còn cúi đầu cám ơn vì ông đã mua hàng ủng hộ.
Sau đó, người cháu trai của ông chủ tiệm vô cùng bối rối, đã hỏi vì sao ông lại đối xử tốt với người ăn xin thế.
Lúc này, ông chủ đáp: "Tiền của ông ấy là tiền ông ấy đi xin từ người khác từng chút một, nó quý hơn tiền của người khác. Sự ủng hộ của ông ấy có nghĩa là ông ấy thực sự yêu thích những chiếc bánh của chúng ta".
Người cháu tiếp tục: "Vậy tại sao ông lại nhận tiền của ông ấy?".
Người ông nói: "Ông ấy đến cửa hàng của chúng ta để mua bánh, chúng ta chắc chắn nên tôn trọng ông ấy. Nếu chúng ta không tính tiền cho chiếc bánh, đó sẽ là một sự xúc phạm đối với ông ấy".
Dưới bàn tay quản lý của ông chủ kia, tiệm bánh này ngày càng nổi tiếng. Trước khi người điều hành nghỉ hưu, tiệm bánh đã trở thành một doanh nghiệp có tiếng.
Địa vị không quan trọng, quan trọng là cách đối nhân xử thế. Suy cho cùng, tôn trọng người khác thực chất là tôn trọng chính mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét