Chuyển đến nội dung chính

Năm điều dại dột mà con người thường mắc phải trong đời

 Năm điều dại dột mà con người thường mắc phải trong đời


Điều dại dột đầu tiên là dùng sức khỏe để đổi lấy vật chất. 

Khi còn trẻ, người ta thường tin rằng cơ thể mình đủ khỏe để chịu đựng mọi thứ: thức khuya, làm việc quá sức, bỏ bữa, xem nhẹ những dấu hiệu mệt mỏi. Ta lao đi kiếm tiền, chạy theo công việc, mà quên mất rằng sức khỏe không phải là thứ có thể mua lại bằng tiền. 

Khi thân thể đã hao mòn, dù có nhiều của cải đến đâu cũng khó bù đắp. Lúc ấy mới hiểu, đánh đổi sức khỏe là một cuộc trao đổi lỗ nặng nhất trong đời.

Điều dại dột thứ hai là đem sự nhẫn nại và tử tế dành cho người ngoài, nhưng lại trút hết nóng giận lên gia đình. 

Người thân không phải là nơi để xả cảm xúc. Họ là những người đáng được yêu thương và bao dung nhất. 

Thế nhưng, nhiều người lại dễ dàng cáu gắt với cha mẹ, vợ chồng, con cái, chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt. Đến khi tình cảm rạn nứt, khoảng cách hình thành, mới nhận ra rằng có những lời nói đã không thể rút lại, có những tổn thương không dễ gì hàn gắn.

Điều dại dột thứ ba là sống vì sĩ diện mà chịu khổ. 

Không đủ khả năng nhưng vẫn cố gắng thể hiện, không làm được nhưng không dám thừa nhận. Chỉ vì một chữ “mặt mũi” mà gánh thêm áp lực, khiến bản thân và gia đình phải sống trong lo lắng, nợ nần. 

Thật ra, đời người không cần người khác ngưỡng mộ, chỉ cần sống ngay thẳng, chân thành và thực tế. Khi làm người đàng hoàng, con đường đi sẽ vững vàng hơn bất kỳ vẻ hào nhoáng nào.

Điều dại dột thứ tư là quá bận tâm đến chuyện của người khác. 

So sánh cuộc sống, để tâm thành bại của người ta, lo lắng cho những điều không thuộc về mình. 

Năng lượng của mỗi người là có hạn. Khi mải miết nhìn ra ngoài, ta quên mất việc bước đi trên con đường của chính mình. Cuối cùng, người khác vẫn tiến lên, còn ta thì đứng lại, mệt mỏi và trống rỗng.

Điều dại dột cuối cùng là lòng tốt không có giới hạn. 

Thiện lương là điều đáng quý, nhưng nếu thiếu lý trí, nó có thể trở thành con dao quay ngược làm tổn thương chính người trao đi. 

Có những người không trân trọng sự tử tế, chỉ biết lợi dụng và đòi hỏi. Với những trường hợp ấy, lòng tốt cần đi kèm ranh giới. Biết bảo vệ mình không phải là ích kỷ, mà là sự tỉnh táo cần thiết để giữ gìn nhân phẩm và bình an.

Cuối cùng, sống trên đời, điều quan trọng nhất là giữ được sự tỉnh táo. Đặt sức khỏe lên hàng đầu, giữ cảm xúc ổn định với gia đình, sống chân thật không vì sĩ diện, tập trung vào con đường của mình và nuôi dưỡng lòng tốt có giới hạn. 

Khi làm được những điều ấy, cuộc sống tuy không phô trương, nhưng sẽ bền bỉ, nhẹ nhõm và an yên hơn rất nhiều.

Tham khảo thêm những bài học đắt giá từ bộ sách Trí tuệ tinh hoa. Nó không chỉ soi đường chỉ lối cho bạn bớt vô minh mà còn giúp bạ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...