Chuyển đến nội dung chính

Đợi gió đến, cưỡi gió bay lên, theo gió mà đi

 Trí tuệ nhân sinh của Trang Tử, suy cho cùng, có thể gói gọn trong chín chữ: “Đợi gió đến, cưỡi gió bay lên, theo gió mà đi.”


1. Đợi gió đến

Tác phẩm nổi tiếng nhất của Trang Tử, không gì khác hơn là Tiêu Dao Du. Trong đó có kể một câu chuyện quen thuộc:

Ở Bắc Minh có con cá lớn tên là Côn, thân hình mênh mông vô hạn, hóa thành chim Bằng, có thể tung cánh bay lên chín tầng trời, cưỡi gió tháng sáu mà vượt muôn dặm đến Nam Minh xa xôi.

Nhưng Trang Tử lại nói: con Bằng ấy vẫn chưa thật sự tự do. Bởi một khi không có gió, nó cũng chỉ có thể rơi từ trên cao xuống.

Thời ấy còn có Liệt Tử, người có thể cưỡi gió mà bay, trông như thần tiên. Thế nhưng, khi gió ngừng thổi, ông cũng phải lo âu.

Đứng trước cửa gió, ai cũng có thể bay lên. Thứ tự do ấy, rốt cuộc vẫn là dựa vào ngoại vật.

Vì vậy, “đợi gió đến” trong trí tuệ của Trang Tử không phải là chờ hoàn cảnh thuận lợi, mà là không để bản thân bị ngoại vật trói buộc.

Người đời mê đắm danh lợi, để lòng mình bị trăm mối thế tục kéo căng, nên mới thấy khổ đau và mất tự do. Khi không còn dựa dẫm vào ngoại cảnh, quay về an trú nơi nội tâm, con người sẽ tự nhiên có được sức mạnh bình thản và vững vàng.

2. Cưỡi gió bay lên

Trong thiên Thu Thủy của Trang Tử, có một câu chuyện nổi tiếng: Một ngày nọ, Trang Tử cùng Huệ Tử dạo chơi trên cầu sông Hào. Trang Tử nhìn xuống dòng nước và nói:

“Ngươi xem cá bơi lội phía dưới kia, vui vẻ biết bao.”

Huệ Tử đáp:

“Ngươi không phải cá, sao biết cá vui?”

Trang Tử liền nói:

“Ngươi không phải ta, sao biết ta không biết cá vui?”

Cuộc đời cũng giống như một vở kịch. Ta không bước vào vở kịch của người khác, thì không thể hiểu hết niềm vui nỗi buồn của họ.

Niềm vui của cá là tự do bơi lội trong nước; niềm vui của con người là được sống và lớn lên theo bản tính tự nhiên của mình.

Bi kịch lớn nhất của đời người là: rõ ràng khác biệt, nhưng lại cố gắng trở thành giống như người khác.

Thay vì hao tâm tổn trí sống thành hình ảnh người khác mong muốn, chi bằng dốc lòng sống thành dáng vẻ mà bản thân yêu thích.

“Cưỡi gió bay lên”, trong trí tuệ của Trang Tử, chính là không để ánh mắt và đánh giá của người khác quyết định cuộc đời mình.

Hãy bảo vệ lựa chọn trong lòng, bước đi vững vàng giữa mưa gió. Khi chưa có sự cho phép của chính mình, không ai có thể khinh thường bạn. Bạn chính là chủ nhân duy nhất của giấc mơ và hạnh phúc đời mình.

3. Theo gió mà đi

Thiên mệnh vô thường, con người mong manh như cánh gió. Không ai biết khi nào ao nước từng thuộc về mình sẽ cạn khô, cũng không ai giữ được người đồng hành mãi mãi bên cạnh.

Người với người, suy cho cùng chỉ là lữ khách đi chung một đoạn đường. Chỉ có bản thân mới có thể đi trọn hành trình sinh mệnh. Vì thế, hãy làm chủ cuộc đời mình, đừng trở thành vật phụ thuộc vào người khác.

Đỗ Phủ từng cùng Lý Bạch kết bạn giang hồ, cưỡi ngựa ngao du thiên hạ.

Đỗ Phủ ngưỡng mộ sự phóng khoáng, tiêu sái và tài hoa tuyệt thế của Lý Bạch. Nhưng rồi “ta hướng núi, người hướng nước”, cuối cùng cũng chỉ có thể vẫy tay từ biệt.

Không viết được “Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt”, thì cứ viết “Quốc phá sơn hà tại, thành xuân thảo mộc thâm”.

Mỗi người có một con đường, một sứ mệnh riêng.

“Theo gió mà đi”, trong trí tuệ của Trang Tử, chính là tìm lại bản ngã chân thật của mình.

Có người cả đời làm nô lệ cho dục vọng, có người học cách khống chế dục vọng. Trên con đường trưởng thành, người càng trí tuệ, càng biết làm chủ chính mình.

Khi vượt qua được dục vọng và công lợi của nhân gian, thân thể và linh hồn mới có thể thật sự tự do.

Đạt đến sự vượt thoát ấy, con người mới chạm tới cảnh giới tiêu dao vô sở đãi và  tự do không cần nương tựa vào bất kỳ điều gì.

Trang Tử luôn có nhiều bài học rất lạ và độc đáo. Có người khen, kẻ không đồng tình, nhưng không thể phủ định những tư tưởng của ông.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Đời người phiền não bởi vì "buông không được, nghĩ chẳng thông, nhìn không thấu, quên chẳng nổi"

  https://vandieuhay.net/wp-vdh/uploads/2020/04/f4609f036c45851bdc54.jpg (Ảnh minh họa) Người ta thường bị vướng víu, quanh quẩn trong những điều nhỏ nhặt để rồi huỷ hoại cảm xúc bản thân. Nếu có thể buông bỏ những gánh nặng trong lòng, làm phong phú nội tâm, thì cuộc sống sẽ biểu hiện cho người ta những cảnh tượng tốt đẹp khác. Im lặng và mỉm cười là hai thứ lợi hại. Mỉm cười là cách để giải quyết nhiều vấn đề, im lặng là cách để tránh những vấn đề rắc rối xảy ra. Trên đời không có mấy ai hoàn mỹ, người có thể chấp nhận khuyết điểm của bạn là người yêu thương bạn thật sự. Và cha mẹ chúng ta chính là những người như vậy. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, cuộc sống là trân trọng hiện tại. Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi, có lẽ bạn đang nuối tiếc quá khứ và nghĩ nhiều về tương lai. Tín nhiệm giống như một mảnh giấy. Nếu đánh mất lòng tin, thì mảnh giấy sẽ bị nhăn nheo và không thể khôi phục lại nguyên dạng. Vậy nên, làm người phải biết giữ chữ Tín. Nếu không có lòng tốt và tình thương, t...