Chuyển đến nội dung chính

Sống tốt theo tiêu chuẩn của con người, hay theo tiêu chuẩn của Ông Trời

 Sống tốt theo tiêu chuẩn của con người, hay theo tiêu chuẩn của Ông Trời?


Có đôi lúc ai đó sẽ hỏi rằng: “Bạn sống có tốt không?” Nhưng “tốt” là theo tiêu chuẩn nào?

Theo tiêu chuẩn của xã hội, sống tốt là không phạm pháp, không làm phiền người khác, có ích cho cộng đồng, có đạo đức theo những bộ quy tắc được viết ra. Chỉ cần không bị lên án, không bị chỉ trích, không vượt khỏi ranh giới luật lệ, thế là đủ để được gọi là “người tử tế”.

Nhưng nếu đặt câu hỏi ấy trong một tầng sâu hơn: liệu sống như vậy đã đủ hay chưa?

Bởi luật pháp do con người đặt ra có thể thay đổi theo thời đại. Chuẩn mực đạo đức của xã hội cũng luôn dao động theo số đông, theo trào lưu, theo lợi ích nhất thời. Điều hôm nay được khen ngợi, ngày mai có thể bị xem là lạc hậu. Điều hôm nay bị cho là sai, ngày mai có thể được hợp thức hóa.

Vậy nếu “tốt” chỉ dựa trên tiêu chuẩn của con người, thì cái tốt ấy vốn dĩ rất mong manh.

Trong văn hóa truyền thống phương Đông, người ta tin rằng trên con người còn có Thiên đạo, một trật tự vô hình không do con người đặt ra. Ông Trời không viết luật, không lên tiếng tranh biện, không cần số đông biểu quyết. Nhưng Thiên đạo có chuẩn mực của riêng nó: trọng hiếu hơn lợi, trọng nghĩa hơn khôn, trọng đức hơn tài, trọng tâm hơn hình thức.

Theo tiêu chuẩn của con người, một người khéo léo, biết thời thế, biết nịnh trên đạp dưới, miễn sao không bị bắt lỗi, vẫn có thể được xem là thành công. Nhưng theo tiêu chuẩn của Ông Trời, tâm bất chính thì dù vỏ ngoài ngay ngắn cũng không được gọi là thiện.

Con người đánh giá nhau qua hành vi bề mặt. Ông Trời xét con người qua cái tâm khi không ai nhìn thấy.

Có những việc làm nhìn qua rất “đúng”, nhưng động cơ lại là tư lợi, là khoe mẽ, là mưu cầu danh tiếng. Với xã hội, người ấy có thể là người tốt. Nhưng với Thiên đạo, đó chỉ là thiện giả, cái thiện không có gốc.

Ngược lại, có những người sống lặng lẽ, không ồn ào, không phô trương công đức. Họ giữ chữ hiếu trong gia đình, giữ chữ tín ngoài xã hội, giữ lòng trắc ẩn ngay cả khi không ai đòi hỏi. Theo tiêu chuẩn của con người, họ bình thường thậm chí mờ nhạt. Nhưng theo tiêu chuẩn của Ông Trời, đó là người có phúc căn.

Sống theo tiêu chuẩn của con người, cái được là sự công nhận. Sống theo tiêu chuẩn của Ông Trời, cái được là phúc báo. Sự công nhận có thể đến nhanh, nhưng cũng đến rồi đi rất vội. Phúc báo thì chậm, nhưng đã đến thì không rời bỏ. Trời không thiên vị ai, nhưng luôn đứng về phía người thiện.

Thiện ở đây không phải là khéo đóng vai người tốt, mà là không dám làm điều trái lương tâm dù không ai biết.

Ngày nay, nhiều người không còn tin vào Ông Trời. Nhưng không tin không có nghĩa là không tồn tại. Giống như không nhìn thấy gió không có nghĩa là gió không thổi; không tin vào nhân quả không có nghĩa là nhân quả dừng vận hành.

Con người có thể lừa được con người nhưng rất khó qua mắt được Thiên đạo. Sống theo tiêu chuẩn của con người giúp ta hòa nhập với xã hội. Sống theo tiêu chuẩn của Ông Trời giúp ta giữ được gốc rễ làm người.

Có lẽ, điều khôn ngoan nhất không phải là chọn một trong hai, mà là dùng luật của con người để giữ trật tự bên ngoài, và dùng chuẩn mực của Ông Trời để giữ trật tự bên trong. Bởi đến cuối cùng, thứ theo ta không phải là lời khen chê của thiên hạ mà là cái tâm ta đã mang theo suốt một đời người.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...