TIỀN BẠC LÀ THỨ DỄ GÂY RẠN NỨT TÌNH THÂN NHẤT
Người xưa cảnh báo: “Người thân không chia của cải, nếu chia của cải thì không còn liên hệ với nhau.”
Câu này không phải dạy ta ích kỷ, mà dạy ta hiểu bản chất mong manh của tình thân khi bị đồng tiền thử thách.
Tiền là vật ngoài thân, nhưng lại chạm trúng bản năng sâu nhất của con người: so sánh và sở hữu. Trong các cuộc họp mặt gia đình, không gì dễ làm nảy sinh tranh cãi hơn hai chữ: “chia đều”. Chia đất, chia nhà, chia tiền… Cái gì cũng tưởng là công bằng. Nhưng lạ thay, càng chia, càng rạn.
Khi một gia đình bắt đầu chia tài sản, từng mét đất, từng chỉ vàng... bỗng trở thành thước đo của lòng tin và giá trị. Người nhận ít thấy bất công. Người nhận nhiều bị đố kỵ. Người đứng ra phân xử bị nghi ngờ thiên vị.
Có những gia đình sống hoà thuận cả đời, chỉ đến khi cha mẹ mất, bắt đầu phân chia tài sản thì mọi thương yêu lộ ra chỉ còn là bề mặt. Từng lời nói, từng ánh nhìn bỗng chua chát. Tình thân tính bằng mét vuông.
Thứ từng là “của chung” giờ trở thành vết rạch ngầm chia cắt những người từng thân thiết nhất. Không ít người vì vài mảnh đất tổ tiên mà cắt đứt tình ruột thịt, đem nhau ra tòa, sống bên nhau mà như người dưng. Và bi kịch là: chẳng ai thắng. Tiền có thể chia đều, nhưng vết rạn tình thân thì không có cách nào hàn gắn.
Vấn đề không nằm ở của cải, mà nằm ở cách con người đối diện với lòng tham, sự tổn thương và cái tôi to lớn. Thử hỏi: nếu ai cũng vì gia đình, thì chia gì cũng êm. Nhưng nếu ai cũng chỉ nghĩ phần mình thiệt thì dù có chia “đúng” đến đâu, cũng sẽ sai trong lòng nhau.
Tiền bạc có thể là bài kiểm tra cuối cùng của một gia đình.
Và cũng có thể là lý do cuối cùng khiến gia đình không còn là gia đình nữa.
Thật ra, câu nói trên không phải để khuyên ta đừng chia của, mà là nhắc nhở:
Đừng nghĩ rằng chia xong là xong. Hãy đủ trưởng thành để hiểu rằng: chia được vật chất là một chuyện giữ được tình cảm mới là điều khó hơn.
Nhận xét
Đăng nhận xét