Có một nghịch lý ở chốn công sở hay trường đời thế này: Những người chăm chỉ nhất, hiền lành nhất, "say Yes" nhiều nhất, thường lại là những người hay chịu thiệt thòi và ít được trân trọng nhất.
Người ta hay ví von đó là những "cô Tấm thời 4.0". Nhưng khổ nỗi, thời nay Bụt không còn hiện lên, và cũng chẳng có hoàng tử nào rước đi. Chỉ có Deadline và những đồng nghiệp láu cá chực chờ đùn đẩy trách nhiệm.
Người xưa dạy: "Hiền phải có độ, thiện phải có ranh". Câu này ngẫm kỹ mới thấy thấm cái sự đời.
1. Lương thiện thiếu nguyên tắc là cái "hiền" mất giá
Nhiều bạn trẻ bước ra đời với tâm thế "dĩ hòa vi quý". Ai nhờ gì cũng làm, ai mượn tiền cũng cho, bị chèn ép cũng cười trừ cho qua chuyện. Các bạn nghĩ đó là sự bao dung, là Teamwork?
Thực tế, đó là sự thiếu bản lĩnh (Weakness).
Lòng tốt giống như một loại tài sản quý giá. Nếu bạn phát chẩn nó một cách vô tội vạ, nó sẽ trở nên rẻ rúng (Cheap). Khi cái gật đầu của bạn quá dễ dàng, người khác sẽ mặc định đó là nghĩa vụ của bạn. Hôm nay bạn giúp họ 10 phần, ngày mai bạn chỉ giúp 9 phần, họ sẽ quay sang trách bạn thay đổi.
Đó không phải là lỗi của họ hoàn toàn, mà là lỗi ở cái sự "hiền" không có Boundary (Ranh giới) của chính mình. Làm người tử tế không có nghĩa là cho phép người khác chà đạp lên công sức và thời gian của bản thân.
2. Cái "Ranh" của người trí tuệ
Chữ "Ranh" ở đây không phải là ranh ma, xảo trá hay lừa lọc (Tricky). "Ranh" ở đây là sự sắc sảo, là cái "nanh vuốt" để bảo vệ chính mình giữa thế gian vàng thau lẫn lộn.
Sống thiện lương là cốt lõi, nhưng cái đầu phải "lạnh".
Biết phân loại đối tượng: Giúp người ngã ngựa chứ không giúp kẻ lười biếng. Lòng tốt đặt sai chỗ cũng tai hại chẳng kém gì cái ác. Tiếp tay cho một kẻ ỷ lại, vô trách nhiệm chính là đang làm hại họ và hại cả tổ chức.
Biết từ chối (Say No): Đây là kỹ năng sinh tồn tối thượng. Từ chối một yêu cầu vô lý với thái độ lịch sự nhưng kiên quyết là biểu hiện của người có Professionalism (Sự chuyên nghiệp).
3. Hiền đúng lúc, Dữ đúng chỗ
Thế giới này vận hành theo quy luật trao đổi giá trị. Bạn muốn người khác tôn trọng mình, bạn phải cho họ thấy bạn có thực lực và có gai nhọn.
Đừng làm một ly nước lọc nhạt nhẽo ai uống cũng được, đổ đi cũng chẳng tiếc. Hãy sống như một ly cà phê đen đá: Thơm, chất, nhưng ai uống vội vàng, thiếu tôn trọng sẽ bị "sốc" hoặc mất ngủ cả đêm.
Muốn làm người tốt, trước hết phải là người mạnh. Chỉ khi bạn đứng vững trên đôi chân mình, độc lập về tư duy và tài chính, cái sự "hiền" của bạn mới là sự lựa chọn của bậc quân tử, chứ không phải là sự cam chịu của kẻ yếu thế.
Tóm lại, hãy cứ giữ trái tim nóng của Bồ Tát, nhưng nhớ trang bị thêm cái đầu lạnh của một CEO.
Hiền mà nhu nhược là dại. Hiền mà sắc sảo mới là sang.
Nhận xét
Đăng nhận xét