Chuyển đến nội dung chính

Ngày còn nghe hơi ấm mẹ cha...

 Vu lan này, tôi và chồng cùng cài lên ngực áo mình một bông hồng trắng. Màu trắng của bình an nhưng cũng là biệt ly, màu của nỗi nhớ khôn nguôi về người mẹ vừa khuất...

Trên bến sông Thu. Ảnh: LÊ VẤN
Trên bến sông Thu. Ảnh: LÊ VẤN

Mồ côi, thì tuổi nào cũng đều vậy. Trống huơ trống hoác. Quờ ngõ nào cũng chạm thấy kỷ niệm với người đi xa. Mọi thứ rồi sẽ tan biến nhưng kỷ niệm và ân tình thì sẽ còn khiến lòng người ngơ ngác. Một người bạn già tuổi 50, ngày mẹ mất, anh nói mình dù biết là lẽ thường của cuộc đời, nhưng gia đình mình vẫn cứ như bầy gà con lạc mẹ trong mưa: hoảng loạn và nháo nhác.

Mùa Vu lan những năm sau này, anh viết: “Hoa hồng trắng thì đẹp, cớ sao lòng hoảng sợ, có lẽ nỗi xót xa cứ phải nhủ với lòng rằng: đóa hồng trắng hôm nay, nhưng mãi mãi sẽ là những đóa hoa hồng đỏ thắm. Đóa hoa đó chính là cái gốc nhà làm người lương thiện, tử tế, mà ông bà, bố mẹ đã để lại cho con cháu như một vun bồi. Vu lan từ bây giờ không chỉ là mùa báo hiếu, mùa nhắc nhở những sám hối cho đạo làm con, mà còn là mùa nhắc chúng con sống trọn đạo làm người”.

Màu trắng hoa hồng mùa Vu lan làm người đối diện cay mắt. Tôi vẫn nghĩ con người thật may mắn vì còn có nước mắt. Những nỗi buồn những chuyện tiếc nuối những niềm đau, may thay còn có thể chảy nước mắt để lòng mình bớt khô cong. Giọt nước mắt sắt se như sương của bạn tri kỷ tiễn người đồng hành mình đến khúc cuối cuộc đời; giọt nước mắt rơi muộn mằn của đứa con đi xa, giọt nước mắt như thắt lại của cả quãng đường dài rời xa cha mẹ...

Nước mắt dễ an ủi lòng người. Đã ai nghe thấy giọt nước mắt báo hiếu? Hình như nó khiến ta tự soi chiếu lòng mình. Khi giọt nước mắt rơi xuống, nghĩa là đã có những lúc mình mặc sức ê hề cho thế cuộc, để ngày nhìn lại có đoạn tiếc nuối rơi vỡ và ân hận muộn màng nhưng không sao quay về được…

Những người phụ nữ quanh tôi, có người đã là mẹ, có người dành cuộc đời chỉ để là chị. Tôi những tưởng cuộc sống họ bình yên, khi ở trong vùng an toàn từ mắt nhìn kẻ đối diện. Nhưng hóa ra, họ cũng có những éo le đến khi quằn quại. Nó thành sẹo để mỗi ngày thức dậy lại kéo da non, những chuyện buồn chỉ như cơn dị ứng ngắn lúc tiết trời khô rốc. Những người phụ nữ mà hình như lễ lạt không dành cho họ. Nên những buồn vui đã trải qua đời mình, họ cũng xem như một con gió vô thường.

Cô Hai của tôi - một phụ nữ dành đời mình để làm chị, là người như vậy. Mỗi giai tiết, người phụ nữ duy nhất còn ở lại bầu bạn với mẹ, sau khi những đứa em dựng xây tổ ấm, sau khi người cha qua đời sớm, nhang khói và bày biện thờ cúng. Hương khói trên bàn thờ ông không phải để cầu khấn, mà để những người hiện diện quay lại xưa sau, nhớ tới người cả đời đã xới vun... Tháng Bảy, mùa Vu lan, đâu chỉ để nhắc lẽ cố nhiên của đạo hiếu. 

Khi sức khỏe của cha tôi bị đánh gục vì bệnh, ông nằm một chỗ, mắt vẫn thăm thẳm tỏ tường chuyện ngày cũ. Má là người coi sóc chăm bẵm người đàn ông mà bà cũng từng đôi lần day dứt thiệt hơn. Vợ chồng, nghĩa tào khang, hình như ở đoạn này mới thấu rõ. Nói với má, thật may, những ngày này ba còn có má. Đạo hiếu với những đứa con, dù có sâu chừng nào chăng nữa, vẫn không tỉ mẩn bằng bà chăm ông.

Những ngày này, nước mắt tôi mau chảy hơn. Nhiều lúc không vì nguyên do nào. Đôi khi vì những hình ảnh quá khứ cứ xáo động, để giọt nước mắt lòng thành tự dưng chực trào. Đó là những lần chớp nhoáng về quê, mang theo hàng lô lốc thuốc bổ rồi dặn dò đủ điều, để những tuần tháng sau trở lại, mớ vitamin xanh đỏ mà người trẻ ngỡ sẽ đếm thêm ngày sự sống vẫn còn y nguyên đó. Hình như thứ người già cần, là cái mùi quê đã theo chân bầy trẻ năm chúng 17,18 tuổi, biền biệt trôi để ngày trở về với mẹ cha, lại hóa thành mùi của ký ức của kỷ niệm với đấng sinh thành...

Bây giờ, khi còn nghe hơi ấm mẹ cha, chính là phước phần với mỗi người.

 SONG ANH

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được hình

Ai rồi cũng sẽ đổi thay, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không nhận ra

  Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện. Khi mới bắt đầu, ai cũng đều kinh ngạc cho những điều không dễ dàng thay đổi. Đến khi trưởng thành, có chăng cũng chỉ là quen với việc giấu đi cảm xúc, giấu nhẹm đi những hụt hẫng khi niềm tin lại rơi mất. Và rồi sẽ có một ngày nào đó, ngày của hôm qua gần tựa như cơn mơ, nhạt nhòa. Rồi ai cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống đó là một vòng luân chuyển. Ánh sáng bóng tối thay phiên nhau. 4 mùa xuân hạ thu đông cũng lần lượt sẽ thay đổi cho nhau. Vốn dĩ không có cái gì sẽ đứng yên tại một chỗ. Và ngay bản thân ta lớn lên cũng phải chấp nhận rằng trái đất cũng di chuyển vậy thì làm gì có khái niệm mãi mãi. Thứ có thể mãi mãi tồn tại đó chính là kỷ niệm, bởi nó là một phần ký ức của ta chẳng thể xóa nhòa. Một đôi giày, lúc v

Chuyển động Cổ nhân dạy “Đấu gạo dưỡng ân, gánh gạo dưỡng thù”: Nhớ thật kỹ để tránh làm ơn mắc oán

    Chuyển động Cổ nhân dạy “Đấu gạo dưỡng ân, gánh gạo dưỡng thù”: Nhớ thật kỹ để tránh làm ơn mắc oán 13:54 01/08/2022 Trong cuộc sống, lòng tốt của con người cũng cần phải có mức độ. Khi đối mặt với một người không có chí tiến thủ, suốt ngày chỉ chờ đợi người khác đến giúp đỡ thì hãy kịp thời thu lại sự lương thiện của bạn càng sớm càng tốt.   Cổ nhân dạy "Hạ đẳng dùng mồm, thượng đẳng dùng tâm": Nhìn phát biết ngay ai sang ai hèn   Cổ nhân dạy “Cửa trước không đốt đèn, sân sau không sáng sủa”: Tại sao lại nói như vậy?   Cổ nhân dạy phụ nữ có “3 cái càng dày, 3 cái càng nhỏ”: Cả đời hưởng phúc, cuộc sống giàu sang Những người có thể làm nên nghiệp lớn không nhất thiết phải có trí tuệ hơn người, thế nhưng nhất định phải là người nỗ lực và chăm chỉ không ngừng. Cổ nhân nói “Siêng năng có thể bù đắp cho thiếu sót, một phân khổ một phân tài”. Không ai có thể dựa vào thiên phú để thành công, chỉ có chăm chỉ mới có thể biến thiên phú thành thiên tài. Ở đời, chẳng ai lười biếng m