Chuyển đến nội dung chính

Lời Phật Dạy – Tạo nghiệp ắt phải trả giá!

 Để sống một đời phước lành, trước khi làm việc gì cũng nên thấm cho tường hai từ TRẢ GIÁ trước khi TẠO NGHIỆP!

Kẻ không dám đối diện, chỉ thích đâm chọt sau lưng… vốn dĩ nhân cách đã rách không đáng 1 xu, người như vậy hà cớ gì bạn phải bận lòng?

Cuộc đời này có rất nhiều nghịch lý, không phải bạn trao đi chân thành thì sẽ nhận lại được sự chân thành.

Xã hội tốt xấu lẫn lộn, và lòng người là thứ chẳng thể lường trước được, chẳng lấy gì để đo đếm nông sâu bao nhiêu, lành dữ mấy phần mà né tránh.

Người mà mới hôm qua thôi còn là anh em tốt, chị em tốt, một miếng muối tiêu cũng sẵn sàng chia ngọt sẻ bùi… hôm nay đã tụm năm tụm ba, chén chú chén anh nói xấu bạn, bôi nhọ bạn, hạ thấp bạn.

Kề vai sát cánh, đồng hành với nhau đến gần nửa đời người còn chưa chắc đã hiểu rõ bản chất một người, huống chi đây chỉ vài tháng vài năm… vậy nên bạn không nên để tâm mình nhuốm bẩn chỉ vì những kẻ nhân cách “thấp hèn” như vậy.

Chỉ cần hiểu và nhớ một điều, những kẻ chơi xấu sau lưng bạn thì vị trí của họ vĩnh viễn chỉ là phía sau bạn.

Họ không có lỗi, bạn càng không có lỗi. Lỗi là ở niềm tin trao sai chỗ, “lợi ích” từ bạn không đủ để thỏa mãn cơn thèm khát của họ… Những kẻ đến với bạn vì “lợi ích” không sớm thì muộn cũng “trả” lại cho bạn một nhát dao.

Nhưng, bạn cũng đừng vội sân hận với họ,, kẻ luôn sống vì lợi ích bản thân thì trời xanh tự khắc đã có sự an bài cho họ “bản án cô đơn” rồi.

Người xấu không ở khuôn mặt mà ở nhân phẩm, cách sống!

Cuộc đời này không phải cứ mình nhân nhượng, an phận thì đời đời bình an.

Sự phản bội, những thất bại, hay cả đống thứ tồi tệ khác có thể ập tới với bạn bất cứ lúc nào… Bạn sẽ chẳng có sự lựa chọn nào khác ngoài việc đề cao cảnh giác với cái thứ gọi là “đời”, “lòng người”.

Còn bạn, hãy nhớ lấy, cuộc đời này vô thường lắm, sống sao để tâm mình được bình an, không giúp được ai thì cũng đừng hại ai, đừng tạo nghiệp… vậy là trọn vẹn một kiếp người rồi. Hãy nhớ, đời có luật nhân quả, gieo nhân nào sẽ gặt quả đó!

Để sống một đời phước lành, trước khi làm việc gì cũng nên thấm cho tường hai từ “TRẢ GIÁ” trước khi “TẠO NGHIỆP” nhé!

Hãy nhớ…

Mê: Đừng mê quá sâu! Nếu mê quá sâu sẽ khó thức tỉnh.

Lời nói: Đừng nói quá tận, nói đến cùng! Nói tận rồi sẽ không thể linh hoạt khéo léo.

Việc: Đừng làm quá tuyệt, quá tận! Nếu làm quá tuyệt, quá tận rồi sẽ khó có đường tiến lui.

Tình: Đừng đắm chìm quá sâu! Đắm chìm sâu rồi sẽ khó kiềm chế, khó thoát ra.

Lợi: Đừng coi quá nặng! Đặt nặng rồi sẽ khó sáng suốt.

Người: Đừng quá giả! Quá giả rồi sẽ đánh mất chính mình.

Đạo lý đơn giản là vậy nhưng người làm được cũng không phải là nhiều. Ai có thể làm được, người ấy có thể sống một cuộc đời thong dong, tự tại, nhẹ nhàng và thoát tục!

Hết thảy những nhân duyên tao ngộ của chúng sinh đều là nghiệp lực thiện ác, tự làm tự chịu. Dẫu Thần thông lớn đến mấy cũng không thể phá hoại phép tắc nhân quả được.

Nhiều người nghĩ rằng họ dù có phạm nhiều sai lầm và làm nhiều điều xấu xa, chỉ cần sau này sửa chữa sai lầm hoặc cải tà quy chính hành thiện sẽ giúp hóa giải tai nạn. Trên thực tế, kiểu suy nghĩ này là không chính xác, bởi nó thật sự là ác nghiệp thiện quả mà bản thân người gây tội phải gánh chịu. Đây là điều mà không ai có thể cưỡng lại và không thể tiêu trừ hoàn toàn.

-ST-

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...

Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình

 Trời đất trường tồn vì đâu? – Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình Có một đoạn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử được nhiều người đời sau suy ngẫm: “Trời dài, đất lâu. Trời đất sở dĩ dài lâu chính vì không sống cho mình, vì thế nên trường sinh. Vì vậy thánh nhân để thân ra sau mà thân ở trước; để thân ra ngoài mà thân còn. Vì không riêng tư, nên vẫn thành được cái riêng tư.” Đọc tưởng chừng mơ hồ, nhưng ngẫm lại thì đó là bài học cực kỳ sâu sắc, và cũng rất thiết thực. Trời đất bền lâu vì… không sống cho mình Bạn thử nhìn trời cao đất rộng: trời không sống vì nó, đất không giữ gì cho riêng nó. Mưa xuống không chọn nhà giàu, mặt trời không chỉ soi cho người tốt. Mọi thứ thiên nhiên làm đều không tư lợi – và vì thế mà nó trường tồn. Đó cũng là cách Lão Tử dạy ta: hãy sống giống như trời đất – không tính toán hơn thua, không ôm cái tôi nhỏ mọn, không đặt lợi riêng lên trên tất cả. Có vậy mới bền lâu được. Trong cuộc sống hiện đại, ta thấy rất rõ điều này. Nhữn...