Chuyển đến nội dung chính

Hợp thời xả bỏ thể hiện trí tuệ của một người

 Hợp thời xả bỏ thể hiện trí tuệ của một người

Khi một người có ham muốn càng lớn thì áp lực sẽ càng nhiều, dục vọng càng mạnh thì càng dễ bị ràng buộc chặt hơn. Khi đã rơi vào vực thẳm dục vọng thì người ta sẽ không thể thoát ra được, càng muốn nhiều hơn, chất chứa nhiều hơn, cuộc sống của người ấy sẽ càng bị đè nặng hơn. Vì vậy, lựa chọn xả bỏ hay nắm giữ sẽ quyết định cuộc đời của một người là nặng nề hay tiêu sái.



Trong cuộc sống, hầu hết mọi người đều hy vọng có được nhiều, cho rằng khi có được càng nhiều thứ mình muốn thì sẽ càng khoái hoạt hạnh phúc. Nhưng rất nhiều người sau khi đã có được những thứ mình muốn rồi lại vẫn chưa cảm thấy thực sự khoái hoạt.
Có một câu chuyện hàm chứa đạo lý kể rằng, một người thanh niên cảm thấy cuộc sống thật nặng nề liền tới gặp một vị trí giả mong tìm cách giải thoát. Vị trí giả đưa cho anh ta một cái sọt và bảo anh ta đeo trên lưng rồi chỉ vào một hòn đá nhỏ trên đường, nói: “Mỗi bước đi, cậu hãy nhặt một hòn đá cho vào sọt, rồi sau đó xem xem cậu có cảm giác gì?” Chỉ một lát sau, người thanh niên nói rằng anh ta cảm thấy rất nặng nề.
Lúc này vị trí giả mới nói cho anh ta biết: “Đây chính là đạo lý. Trong cuộc sống, chúng ta không ngừng nhặt thứ này thứ kia đặt vào trong tâm mình. Vì thế mà càng ngày càng cảm thấy nặng nề hơn”.
Người thanh niên hỏi: “Xin hỏi có cách nào giảm bớt gánh nặng ấy đi không?”
Vị trí giả hỏi lại anh ta: “Cậu có nguyện ý đem công việc, địa vị, tình yêu, tiền tài, danh vọng quăng đi không?” Người thanh niên nghe xong như chợt tỉnh ngộ.
Có lẽ đối với con người mà nói, cả đời chỉ có hai thời điểm là ai cũng cảm thấy nhẹ nhàng nhất. Chính là khi được sinh ra, trần trụi mà đến, trên lưng không đeo một chiếc sọt nào. Thứ nữa chính là khi nhắm mắt xuôi tay, trần trụi mà đi, không đem được thứ gì theo. Trừ đó ra thì cuộc đời con người chính là một hành trình không ngừng lấy sao cho đầy sọt. Khi chất chứa càng nhiều người ta sẽ càng thấy nặng nề, nhưng tâm lại đau khổ khi không biết lựa chọn thứ nào để bỏ xuống.
Tuy rằng cũng không ít người hiểu đạo lý có xả mới có đắc, có mất mới có được, nhưng những tình huống không nỡ xả bỏ trong cuộc sống lại thường chiếm phần nhiều. Khi ấy, người ta phải khổ tâm khi lựa chọn giữa buông bỏ và nắm giữ.
Cổ nhân có câu: “Trong mệnh có thì cuối cùng sẽ có, trong mệnh không có thì chớ cưỡng cầu”, có những thứ hiện tại chúng ta buông bỏ nhưng không phải cả đời sẽ lại không có được. Rất nhiều khi trong cuộc sống, có những sự tình chúng ta tạm thời chưa đủ năng lực để giải quyết hoặc ứng phó, vậy thì chúng ta có suy nghĩ nhiều cũng là điều vô ích, thậm chí chỉ tăng thêm ưu tư phiền não.
“Nhẫn nhất thời gió yên sóng lặng, lùi một bước biển rộng trời cao”, nắm giữ không được chi bằng hãy xả bỏ để tâm an yên khoái hoạt. Phương thức sống là do chúng ta tự mình lựa chọn và nắm giữ, khoái hoạt hay thống khổ kỳ thực đều nằm trong tay chúng ta.
Có một câu nói rất hay rằng, chúng ta sống có thực sự vui vẻ hay không không phải được quyết định bởi chúng ta sống ở đâu, cũng không phải chúng ta có được thứ gì, không phải chúng ta là người như thế nào mà là do tâm linh của chúng ta đạt được đến cảnh giới nào. Không có sự tình nào trong nhân gian là hoàn mỹ cả, những thứ nên buông bỏ thì cần quyết đoán buông bỏ, những thứ cần nắm giữ thì kiên định nắm giữ. Người như vậy mới thực sự là sáng suốt.
Mỗi người đều hướng đến thành công, đều có khát vọng thay đổi hiện trạng không như mong muốn, đều hy vọng có thể thành tựu được một sưu nghiệp như ý. Nhưng trong cuộc sống có một số sự tình cũng không đơn giản và dễ dàng như chúng ta tưởng tượng. Người có thể thành công thường là không nhiều, phần lớn con người đều là sống một cuộc đời bình thường, không có thành tựu lớn lao trong đời. Cho nên, cho dù cả đời này chúng ta không có thành tựu gì lớn lao nhưng chúng ta có thể sống một cuộc đời vui vẻ thì đó chính là đã có được hạnh phúc lớn nhất đời người rồi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên

  Có những thứ ở trên đời nếu thuộc về bạn, thì cuối cùng sẽ là của bạn; ngược lại, thứ không phải của bạn, thì dù có cố tranh giành nó cũng sẽ tự rời xa… Trong tình yêu cũng thế, bạn phải hiểu, thứ bạn yêu không phải đoạn thời gian kia, không phải người ấy khiến bạn nhớ mãi không quên, cũng không phải yêu cái khoảng thời gian đã từng trải qua, bạn yêu chỉ là cái phần non trẻ nhưng vẫn chấp mê bất ngộ của chính mình. Hãy học cách bình thản với đời, thuận theo tự nhiên chính là một loại phúc. Mặc kệ mọi người trên thế giới nói gì, ta đều nhận thức việc làm của bản thân mình mới là đúng đắn Cuộc sống của chúng ta, không phải vì lấy sự ưa thích của người khác mà tồn tại, chúng ta là tự do tự tại, không cần phải đòi hỏi ai yêu thích mình, có thể vui vẻ mà lưng đeo đại địa, mặt hướng trời xanh. Chỉ cần bạn hiểu được điều này, gông xiềng đã bị phá bỏ, bạn có thể tự do mà hít thở. Nếu như đứng trước người mà bạn yêu mến, điều bạn cần làm là bày tỏ lòng mình; nếu bạn kết hôn với một người,...