Chuyển đến nội dung chính

MƯỜI BÀI HỌC CỔ NHÂN MÀ NGƯỜI THỜI NAY KHÔNG CÒN HIỂU

 MƯỜI BÀI HỌC CỔ NHÂN MÀ NGƯỜI THỜI NAY KHÔNG CÒN HIỂU


1. Biết mà không nói, thì thắng trăm trận mà không cần đánh

Người xưa trọng “ẩn”. Thời nay ai cũng muốn “thể hiện”. Kẻ càng nhiều lời, càng dễ lộ tâm cơ. Cổ nhân dạy: “Tri nhi bất ngôn, thị vị cửu đức.” Biết mà không nói, ấy là đức lâu bền. Nhiều người thất bại vì có tài mà để lộ quá sớm, mọi việc rồi sẽ hỏng

2. Nhẫn một bước, sóng yên gió lặng. Nhịn một đời, biển hóa đại dương

Nhiều người ngày nay coi nhẫn là yếu đuối. Nhưng cổ nhân coi nhẫn là sức mạnh. Kẻ biết nhịn mới giữ được mình giữa trăm mưu ngàn kế. Nhiều người chỉ thua vì không chịu nhịn một phút, để rồi mất cả mười năm gây dựng.

3. Làm mà không khoe, công sẽ tự nổi.

Người xưa làm việc, ẩn công giấu danh. Người ngày nay chưa làm đã kể công. Nhưng đạo trời vốn nghịch: cái gì phô ra sớm thì chóng tàn. Cái gì lẳng lặng thì càng lâu bền.

4. Bậc trí giả không thắng người mà thắng mình

Thắng người là tiểu trí. Thắng mình mới là đại trí. Kẻ mạnh dùng gươm, người trí dùng tâm. Cổ nhân luyện tâm cả đời để chỉ một lần hành động mà đủ lay động thiên hạ.

5. Thấy lợi mà dừng, ấy mới là đỉnh cao 

Người khôn không phải kẻ không tham, mà là kẻ biết dừng đúng lúc. Cổ nhân nói: “Biết đủ là phú.” Vì lòng không biết đủ thì dù vàng chất đầy kho, vẫn là kẻ nghèo.

6. Không vội tin điều mắt thấy

Ngày nay, ai cũng tin vào những gì mình “nhìn thấy”. Nhưng đời này đôi khi, người trông hiền lành lại là hồ ly. Thứ đáng sợ nhất là vẻ tử tế được dàn dựng khéo léo.

7. Người thua trong đời, đều thua ở một chữ “tâm”.

Tâm không vững thì trí loạn. Tâm không sáng thì làm việc gì cũng sai

Cổ nhân hành sự, trước tu tâm, sau tu trí. Nay người ta học ngàn kỹ năng mà quên mất một điều: Tâm tĩnh thì đời an.

8. Vật cực tất phản – hoa nở rộ nhất là khi sắp tàn.

Cổ nhân nhìn thịnh thế mà lo, nhìn nguy thế mà vui. Vì hiểu quy luật “đảo cực”.

Thành quá nhanh thì diệt cũng nhanh. Người thông minh luôn chừa cho mình một con đường lui, kể cả khi đang ở đỉnh cao.

9. Không ai đánh bại ta, chỉ có bản ngã của ta quá lớn.

Người xưa sợ nhất là “ngã chấp”: Cố chấp mình đúng, cố chấp mình hay, cố chấp mình hơn người. Cái “ngã” càng lớn, thì trời càng tìm cách bẻ gãy. Mọi đại họa trong đời đều bắt đầu từ một chút kiêu.

10. Không hỏi đường, thì lạc. Không hỏi người thì dại.

Người khôn không phải biết hết, mà là biết hỏi. Cổ nhân ba lần đến lều cỏ, chỉ để mời một người. Còn người nay ba lần nghe khuyên, đã tự ái bỏ đi. Thế nên, thiên tài không phải người thông minh nhất, mà là người học được nhiều nhất từ kẻ khác.

🔔Đây là những bài học trong bộ sách Ngộ Đạo Tinh Hoa, đúc kết tư tưởng của hơn 100 bậc tiền bối, là đèn soi chiếu đối nhân xử thế cho ngày nay

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...