Chuyển đến nội dung chính

Cận thủy tri Ngư, Cận lâm thức Điểu

 Vì sao nói: gần nước thì hiểu cá, gần rừng thì biết chim?


Người xưa có câu: “Cận thủy tri ngư, cận lâm thức điểu” – gần nước thì hiểu cá, gần rừng thì biết chim. Một lời nói ngắn gọn, nhưng ẩn sau đó là kinh nghiệm sống rất sâu về cách quan sát sự vật và thấu hiểu con người.

Khi một người sống cạnh biển hay sông hồ đủ lâu, thường xuyên ra khơi đánh bắt cá, quan sát và lắng nghe dần dần qua thời gian, họ sẽ hiểu được thói quen cũng như tập tính của cá. Thậm chí còn biết rõ từng loại cá, tôm; thủy triều lúc nào lên, lúc nào xuống; thời gian nào, khu vực nào nhiều cá tôm; muốn đánh bắt loại cá nào thì cần đánh ở đâu, thời điểm nào, cách thức ra sao. Và đó cũng là kỹ năng cần thiết đối với một ngư dân.

Đối với chim chóc hay thú rừng cũng vậy. Người sống gần rừng, chuyên vào rừng săn bắt hay kiếm củi, quan sát chim muông, nghe nhiều, nhìn lâu, tự nhiên phân biệt được tiếng chim, thói quen bay lượn, giờ giấc kiếm ăn.

Cá và chim không tự nói ra mình sống thế nào, nhưng ai ở đủ lâu, nhìn đủ kỹ, tự khắc sẽ hiểu tập tính, đường đi, chỗ ở của chúng. Hiểu ấy không đến từ suy đoán, mà từ sự quan sát bền bỉ theo thời gian.

Người với người cũng vậy.

Không thể chỉ nghe qua vài lời kể, nhìn thoáng dáng vẻ bên ngoài, hay dựa vào một lần gặp gỡ mà vội cho rằng mình đã hiểu một con người.

Có người khi mới tiếp xúc tỏ ra cung kính, lễ độ, nói năng chừng mực, dáng vẻ đàng hoàng tử tế. Nhưng những biểu hiện ban đầu ấy chỉ là lớp vỏ. Khi gặp gỡ đủ lâu, tiếp xúc đủ gần sẽ thấy rõ bản chất thật của họ.

Một con người rốt cuộc là ai không nằm ở lời nói lúc thuận lợi, mà nằm ở cách họ hành xử trước tiền tài, lợi ích cá nhân và trong những lúc khốn khó. Khi đứng trước lựa chọn, họ nghiêng về điều gì; khi quyền lợi bị động chạm, họ giữ hay bỏ điều gì — đó mới là nơi bản chất hiện ra rõ nhất. Bởi cái gì đã thuộc về bản chất thì không thể che giấu lâu dài, sớm muộn cũng sẽ lộ ra.

Trong môi trường quen thuộc, khi không còn cần phô bày để gây ấn tượng, cũng không cần che giấu để giữ hình ảnh, thói quen, tâm tính và nhân cách sẽ tự nhiên hiện hình.

Bởi vậy, muốn tránh sai lầm trong kết giao, đừng vội tin vào ấn tượng ban đầu. Hãy để thời gian và sự gần gũi tự trả lời. Khi hiểu được điều này, ta sẽ bớt vội tin, bớt vội phán xét, và cũng bớt thất vọng về con người. Hiểu người, suy cho cùng, cũng giống như hiểu cá, hiểu chim — phải ở đủ gần, nhìn đủ lâu, mới thấy được điều thật sự.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ý nghĩa “Nhất mệnh – Nhì Vận – Tam Phong Thuỷ – Tứ Âm Phúc – Ngũ Tri thức”

  Theo quan niệm của những sách cổ học thuật số Phương Đông xưa có câu: “Nhất mệnh, nhì vận, tam Phong Thuỷ, tứ âm phúc, ngũ tri thức”. Câu này ý nghĩa như thế nào? Nghĩa là số mệnh là yếu tố quyết định toàn cục cuộc đời của một con người, tiếp đến là ảnh hưởng của thời vận, thứ ba là ảnh hưởng của phong thủy. Nói cách khác, số mệnh và sinh ra gặp thời là yếu tố tiền định thuộc tiên thiên; phong thủy là hậu thiên, được quyết định bởi hành vi của đương số và sự điều chỉnh môi trường sinh sống. Ngay từ lúc con người sinh ra đã được trời ban cho một “Số mệnh”, từ trong “mệnh” đó sẽ diễn sinh ra “vận” để chi phối cuộc sống sau này. Mệnh là sinh ra đã có sẵn, không thuộc phạm vi khống chế của bản thân, ví dụ như xuất thân, tướng mạo, cá tính, số lượng anh chị em,…, đó chính là “số mệnh” tiên thiên không thể thay đổi được, nên người xưa bình thản tiếp nhận và chấp nhận sống chung với nó. Căn cứ vào lý luận của Tử Vi Đẩu số, Tử Bình, Bát Tự Hà Lạc,… cuộc đời thực tế của con người là được ...

Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân

 Nghệ thuật nói chuyện chân thành, thiện tâm của cổ nhân Nói chuyện là một môn nghệ thuật, giao tiếp giữa người với người đều cần chia sẻ bằng lời nói. Làm thế nào để biểu đạt quan điểm của bản thân một cách rõ ràng mà không khiến người khác cảm thấy bị tổn thương là điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Mạnh Tử nói: “Dùng lời người khác có thể hiểu để kể về những đạo lý sâu xa, là giỏi ăn nói vậy”. Thế nào là những lời dễ hiểu? Sách “Đại học” có viết “Dùng những việc quanh mình làm ví dụ mà nói rõ đạo lý, có thể giúp người khác dễ hiểu và tiếp nhận hơn.” Về điều này, có một câu chuyện giản dị giữa Mạnh Tử và Tề Tuyên Vương như vậy. Một hôm, Mạnh Tử tới yết kiến Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên Vương hỏi Mạnh Tử: “Người như ta có thể hành vương đạo không?” Mạnh Tử nói: “Đương nhiên là có thể! Chỉ cần ngài có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc, vậy thì ai là người không muốn tôn ngài làm vương được đây?” Tuyên Vương hỏi: “Vậy ta có thể khiến bách tính trong thiên hạ được an lạc hay kh...

Thiện duyên là gì? Làm thế nào để có thiện duyên?

Đời người có quá nhiều điều không thể biết, chỉ một ý niệm trong đầu, một lần quyết định sẽ có thể nắm được hoặc bỏ qua một lần nhân duyên.   1. Câu chuyện về hòn đá sang được sông Có lần, Đức Phật dẫn các đồ đệ đi truyền pháp và hóa duyên, vừa tới một bờ sông lớn, nước chạy cuồn cuộn, Đức Phật hỏi các đồ đệ rằng: – Bây giờ nếu ta ném hòn đá này xuống sông, nó sẽ chìm hay nổi đây? Các đệ tử đồng thanh trả lời: – Thưa Đức Thế Tôn, hòn đá sẽ chìm ạ. Đức Phật cho hay: – Vậy là hòn đá này không có thiện duyên rồi. Đệ tử của Ngài càng tò mò vì sao Đức Phật lại nhắc chuyện thiện duyên với một hòn đá vô tri bên sông. Lúc này Ngài tiếp lời: – Vậy các con hãy cho ta biết vì sao khối đá tảng rộng ba thước vuông, đặt trên nước mà không bị chìm, không bị dính một giọt nước nào mà lại còn có thể đi qua sông? Các đệ tử trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu nhưng không ai nói ra được nguyên nhân vì sao cả. Cuối cùng, Đức Phật bèn giải thích: – Chuyện này xem ra rất đơn giản. Tảng đá ấy có thiện duyên nên mớ...