Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

TỪ BI CŨNG CẦN CÓ TRÍ TUỆ

Có một nghịch lý ở chốn công sở hay trường đời thế này: Những người chăm chỉ nhất, hiền lành nhất, "say Yes" nhiều nhất, thường lại là những người hay chịu thiệt thòi và ít được trân trọng nhất. Người ta hay ví von đó là những "cô Tấm thời 4.0". Nhưng khổ nỗi, thời nay Bụt không còn hiện lên, và cũng chẳng có hoàng tử nào rước đi. Chỉ có Deadline và những đồng nghiệp láu cá chực chờ đùn đẩy trách nhiệm. Người xưa dạy: "Hiền phải có độ, thiện phải có ranh". Câu này ngẫm kỹ mới thấy thấm cái sự đời. 1. Lương thiện thiếu nguyên tắc là cái "hiền" mất giá Nhiều bạn trẻ bước ra đời với tâm thế "dĩ hòa vi quý". Ai nhờ gì cũng làm, ai mượn tiền cũng cho, bị chèn ép cũng cười trừ cho qua chuyện. Các bạn nghĩ đó là sự bao dung, là Teamwork? Thực tế, đó là sự thiếu bản lĩnh (Weakness). Lòng tốt giống như một loại tài sản quý giá. Nếu bạn phát chẩn nó một cách vô tội vạ, nó sẽ trở nên rẻ rúng (Cheap). Khi cái gật đầu của bạn quá dễ dàng, người khác...

Người khôn ngoan cần phải biết giấu 2 thứ, một là tâm sự, hai là bản lĩnh

 Khổng tử dạy: “Người khôn ngoan cần phải biết giấu 2 thứ, một là tâm sự, hai là bản lĩnh.” Có một anh giàu trong làng, uống say đi khắp nơi khoe rằng năm nay nuôi cá kiếm được 500 triệu. Một tháng sau, ao cá của anh bị bỏ thuốc, cá chết gần hết, lỗ vốn nặng. 10 năm sau, anh cưới vợ sinh con, mua một căn biệt thự 10 tỷ trên thành phố, nhưng không khoe với bạn bè. Về quê ăn tết, người chú hỏi anh làm ăn ra sao, anh bảo bây giờ làm công nhân, lương tháng chỉ 4 triệu, cả nhà phải đi ở nhà thuê. Chú nghe xong cười tươi, động viên cố gắng lên. Họ hàng bạn bè cũng thầm vui. Chuyện nuôi cá năm xưa giúp anh trưởng thành. Vì nơi không có đèn đường, đêm tối đầy rẫy thú hoang. Chuyện vui đừng kể cho người khác nghe, người vui cùng bạn thì ít, người ghen ghét bạn thì nhiều.  Bản chất con người là không muốn ai hơn mình. Từ cổ chí kim, cổ nhân đã dạy giàu nhờ mưu lược, lợi nhờ tình thế, thất bại không phải vì thiếu tài, mà vì để lộ tài không đúng lúc.

Trên đời này, chẳng có ai thật sự ngốc cả

 Trên đời này, chẳng có ai thật sự ngốc cả! "Bạn có thể qua mặt được một người, thậm chí nhiều người, nhưng bạn không thể lừa dối cả thế giới mãi mãi. Cái gì đến cũng sẽ đến, nhân quả không chừa một ai. Những kẻ sống khôn lỏi, tâm cơ, xảo trá có thể cảm thấy mình thông minh, rằng mình đã giành được lợi thế, chiếm được phần hơn. Nhưng có một sự thật mà ai cũng phải hiểu: “Đời có vay có trả, sớm hay muộn chỉ là thời gian.” Bạn gian dối, người khác có thể không vạch trần ngay, nhưng họ sẽ nhớ. Bạn chơi xấu, người ta có thể không đáp trả, nhưng lòng tin một khi mất đi thì mãi mãi không thể lấy lại. Sự khôn lỏi chỉ giúp bạn thắng một ván nhỏ, nhưng chắc chắn sẽ khiến bạn thua cả cuộc đời. Nhìn lại những người thực sự thành công, có ai dùng mưu mô mà đi xa? Họ thắng bằng thực lực, bằng sự chính trực, bằng cách khiến người khác nể phục chứ không phải dè chừng. Một kẻ khôn lỏi có thể sống tốt trong chốc lát, nhưng người sống ngay thẳng mới có thể đứng vững cả đời.

Bài học về sức bền, sức lỳ, sức nhẫn từ cuộc đời Lưu Bị

 Bài học về sức bền, sức lỳ, sức nhẫn từ cuộc đời Lưu Bị: Từ một người bán hàng rong đến bá chủ lừng lẫy một phương Lưu Bị  từ xuất thân nghèo khó đến một trong những nhân vật quan trọng của Tam Quốc, ba lần mời Gia Cát Lượng, về già vẫn phải sống chui lủi. Muốn thành công phải biết nhẫn nại và không từ bỏ Ở Trung Quốc có một câu nói thế này: "Chưa tìm hiểu về con người của Lưu Bị thì chưa thể nói về cuộc sống". Câu nói đó được lí giải như thế nào? Hãy lắng nghe  tôi kể  về cuộc đời kiên cường của Lưu Bị, bạn tự nhiên sẽ có được đáp án. 1. Mặc dù sinh ra không hoàn hảo, nhưng không cam chịu số phận Lưu bị dù được gọi là" Lưu hoàng thúc", nhưng so với những cường hào khác như Viên Thiệu, Viên Thuật, Tôn Quyền, Tào Tháo thì nhà của Lưu bị khiêm tốn hơn bởi trong nhà không có thứ gì đáng giá Cha mẹ của Lưu Bị mất sớm, gia đình nghèo khó, không có cha mẹ làm chỗ dựa, ông dựa vào nghề dệt vải kiếm sống qua ngày, đó thực sự là một nhân vật nhỏ bé, một lão bách tính nhỏ bé...

Năm điều dại dột mà con người thường mắc phải trong đời

 Năm điều dại dột mà con người thường mắc phải trong đời Điều dại dột đầu tiên là dùng sức khỏe để đổi lấy vật chất.  Khi còn trẻ, người ta thường tin rằng cơ thể mình đủ khỏe để chịu đựng mọi thứ: thức khuya, làm việc quá sức, bỏ bữa, xem nhẹ những dấu hiệu mệt mỏi. Ta lao đi kiếm tiền, chạy theo công việc, mà quên mất rằng sức khỏe không phải là thứ có thể mua lại bằng tiền.  Khi thân thể đã hao mòn, dù có nhiều của cải đến đâu cũng khó bù đắp. Lúc ấy mới hiểu, đánh đổi sức khỏe là một cuộc trao đổi lỗ nặng nhất trong đời. Điều dại dột thứ hai là đem sự nhẫn nại và tử tế dành cho người ngoài, nhưng lại trút hết nóng giận lên gia đình.  Người thân không phải là nơi để xả cảm xúc. Họ là những người đáng được yêu thương và bao dung nhất.  Thế nhưng, nhiều người lại dễ dàng cáu gắt với cha mẹ, vợ chồng, con cái, chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt. Đến khi tình cảm rạn nứt, khoảng cách hình thành, mới nhận ra rằng có những lời nói đã không thể rút lại, có những tổn thươn...

Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình

 Trời đất trường tồn vì đâu? – Bài học từ Lão Tử về sống vì người khác lại thành tựu chính mình Có một đoạn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử được nhiều người đời sau suy ngẫm: “Trời dài, đất lâu. Trời đất sở dĩ dài lâu chính vì không sống cho mình, vì thế nên trường sinh. Vì vậy thánh nhân để thân ra sau mà thân ở trước; để thân ra ngoài mà thân còn. Vì không riêng tư, nên vẫn thành được cái riêng tư.” Đọc tưởng chừng mơ hồ, nhưng ngẫm lại thì đó là bài học cực kỳ sâu sắc, và cũng rất thiết thực. Trời đất bền lâu vì… không sống cho mình Bạn thử nhìn trời cao đất rộng: trời không sống vì nó, đất không giữ gì cho riêng nó. Mưa xuống không chọn nhà giàu, mặt trời không chỉ soi cho người tốt. Mọi thứ thiên nhiên làm đều không tư lợi – và vì thế mà nó trường tồn. Đó cũng là cách Lão Tử dạy ta: hãy sống giống như trời đất – không tính toán hơn thua, không ôm cái tôi nhỏ mọn, không đặt lợi riêng lên trên tất cả. Có vậy mới bền lâu được. Trong cuộc sống hiện đại, ta thấy rất rõ điều này. Nhữn...

Sống tốt theo tiêu chuẩn của con người, hay theo tiêu chuẩn của Ông Trời

 Sống tốt theo tiêu chuẩn của con người, hay theo tiêu chuẩn của Ông Trời? Có đôi lúc ai đó sẽ hỏi rằng: “Bạn sống có tốt không?” Nhưng “tốt” là theo tiêu chuẩn nào? Theo tiêu chuẩn của xã hội, sống tốt là không phạm pháp, không làm phiền người khác, có ích cho cộng đồng, có đạo đức theo những bộ quy tắc được viết ra. Chỉ cần không bị lên án, không bị chỉ trích, không vượt khỏi ranh giới luật lệ, thế là đủ để được gọi là “người tử tế”. Nhưng nếu đặt câu hỏi ấy trong một tầng sâu hơn: liệu sống như vậy đã đủ hay chưa? Bởi luật pháp do con người đặt ra có thể thay đổi theo thời đại. Chuẩn mực đạo đức của xã hội cũng luôn dao động theo số đông, theo trào lưu, theo lợi ích nhất thời. Điều hôm nay được khen ngợi, ngày mai có thể bị xem là lạc hậu. Điều hôm nay bị cho là sai, ngày mai có thể được hợp thức hóa. Vậy nếu “tốt” chỉ dựa trên tiêu chuẩn của con người, thì cái tốt ấy vốn dĩ rất mong manh. Trong văn hóa truyền thống phương Đông, người ta tin rằng trên con người còn có Thiên đạo,...

Hòa thượng bế con xin sữa mà đắc Đạo

 Hòa thượng bế con xin sữa mà đắc Đạo Đó chính là câu chuyện thiền sư Bạch Ẩn. Bạch Ẩn là thiền sư đức hạnh, là cao tăng nổi tiếng đương thời, học trò rất đông, người quanh vùng đều rất kính trọng ông. Cách ngôi chùa ông trụ trì không xa có một nhà mở cửa hàng bán vải. Cô con gái chủ cửa hàng chưa xuất gia, nhưng có quan hệ tình cảm với một thanh niên và có thai. Cha mẹ cô cảm thấy rất sỉ nhục, bèn truy vấn cô cha đứa bé là ai. Cô gái vô cùng sợ hãi, nếu nói ra thì người yêu của cô sẽ bị cha cô đánh chết, do đó cứ không muốn nói. Sau này không chịu nổi sự thúc ép truy vấn của cha, cô nảy sinh ra một ý, người mà cha cô tôn kính nhất là Bạch Ẩn thiền sư, vì vậy cô nói: – Đứa trẻ trong bụng con là của Bạch Ẩn thiền sư. Cha cô vừa nghe vậy liền thấy như trời long đất lở, không thể nào ngờ được chuyện này lại như thế này, lại chính là Bạch Ẩn thiền sư, người ông kính trọng nhất. Cha cô không tin lời con gái, bèn dẫn cô đến tìm Bạch Ẩn thiền sư và để cô gái thú tội. Bạch Ẩn thiền sư chỉ ...

Trên đời này cái khó là khó ở tâm mình

 Trên đời này cái khó là khó ở tâm mình. Vì truy cầu ngoại cảnh thay đổi mà người ta không nhận ra rằng: Cuộc sống thay đổi là khi nội tâm ta thay đổi. 6 câu chuyện nhỏ của tiểu hoà thượng dưới đây sẽ cho bạn một cách nhìn khác về cuộc sống. 1. Hoàn mỹ Tiểu hòa thượng ngồi bệt dưới đất khóc lóc, trên mặt đất đều là những mẩu giấy viết chữ đã bị nhàu nát. “Vì sao con khóc?”, lão hòa thượng hỏi. “Thưa, chữ con viết không đẹp”. Lão hòa thượng nhặt vài tờ lên xem thử: “Chữ viết cũng đẹp lắm mà, sao con lại vứt bỏ đi chứ?”. “Nhưng con thấy không đẹp!”. Tiểu hòa thượng tiếp tục khóc: “Con muốn nó phải hoàn mỹ, tuyệt đối không được phép có bất cứ thiếu sót nào”. “Vấn đề là, trên đời này có ai mà không có chút khuyết điểm nào chứ?”. Lão hòa thượng vỗ vỗ nhẹ lên vai của tiểu hòa thượng, nói: “Cái gì con cũng đều cầu cạnh hoàn mỹ đến tuyệt đối cả, hễ một chút không vừa ý liền tức giận khóc lóc, đây chẳng phải chính là không hoàn mỹ hay sao?”. 2. Sạch sẽ Tiểu hòa thượng nhặt hết số giấy trên ...

Người có đức nhiều đến đâu nhất định sẽ hưởng phúc lớn đến đó

 Người có đức nhiều đến đâu nhất định sẽ hưởng phúc lớn đến đó Cổ nhân nói, mệnh tự mình lập, phúc tự mình tìm. Ai cũng mong mình gặp nhiều may mắn, gia đình hạnh phúc, sự nghiệp thành công, thuận buồm xuôi gió. Nhưng phúc khí của con người không phải do trời định, mà là do tự mình tìm cầu, nói cách khác phúc là do tu thân mà có được. 1. Tu thân “Đạo Đức Kinh” có viết: “Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân”. Nghĩa là: Đạo Trời không có tình thân, luôn ở chỗ người thiện.  Đạo Trời vốn không thiên vị ai, mà chỉ luôn giúp người tử tế. Thời Xuân Thu, Tần Mục Công (vị vua đầu tiên của Tần, trị vì 659-621 trước Công Nguyên), bị lạc mất một con ngựa; người dân Kỳ Sơn đã bắt được, giết và ăn thịt con ngựa đó. Quan lại địa phương nhanh chóng bắt được những người này, nhưng thay vì trừng phạt họ, Tần Mục Công đã mời họ uống rượu. Ông nói rằng, nếu ăn thịt ngựa mà không uống rượu sẽ làm hại cơ thể. Sau này, Tần Mục Công tiến đánh nước Tấn, bị quân địch bao vây, dân chúng nghe tin liền...

Người như thế nào mới có thể làm nên đại sự

 Người như thế nào mới có thể làm nên đại sự?  Phàm là làm việc lớn thì trước hết phải nghiêm khắc tu dưỡng chính bản thân mình giữ được ý chí sắt đá, kiên định; lại còn phải trau dồi những trải nghiệm và hiểu biết phong phú; hơn nữa phải thấu hiểu lẽ đời, đạo Trời, đối nhân xử thế, khoan dung độ lượng, tấm lòng bao la rộng lớn… Trong cuộc sống nơi nào cũng đều tồn tại các cửa ải khó khăn. Nếu không có sức mạnh kiên cường và ý chí kiên định, những khổ nạn này bất kỳ lúc nào cũng có thể ngăn cản chúng ta tiến lên phía trước, thậm chí sẽ làm cho ta mất phương hướng hoặc sa vào vòng xoáy lợi ích nhất thời. Vậy thì người như thế nào mới có thể làm nên đại sự? Đây là 3 bài học từ Tăng Quốc Phiến - Danh nho lỗi lạc, đã từng dẹp yên Thái Bình Thiên Quốc, trở thành người cứu nguy cho vương triều nhà Thanh 1. Người biết tự xét mình sửa lỗi Con người sống ở trên đời, mấy ai không phạm sai lầm. Nhưng sự khác biệt giữa người thành công với đại đa số người bình thường khác chính là ở chỗ h...

Cận thủy tri Ngư, Cận lâm thức Điểu

 Vì sao nói: gần nước thì hiểu cá, gần rừng thì biết chim? Người xưa có câu: “Cận thủy tri ngư, cận lâm thức điểu” – gần nước thì hiểu cá, gần rừng thì biết chim. Một lời nói ngắn gọn, nhưng ẩn sau đó là kinh nghiệm sống rất sâu về cách quan sát sự vật và thấu hiểu con người. Khi một người sống cạnh biển hay sông hồ đủ lâu, thường xuyên ra khơi đánh bắt cá, quan sát và lắng nghe dần dần qua thời gian, họ sẽ hiểu được thói quen cũng như tập tính của cá. Thậm chí còn biết rõ từng loại cá, tôm; thủy triều lúc nào lên, lúc nào xuống; thời gian nào, khu vực nào nhiều cá tôm; muốn đánh bắt loại cá nào thì cần đánh ở đâu, thời điểm nào, cách thức ra sao. Và đó cũng là kỹ năng cần thiết đối với một ngư dân. Đối với chim chóc hay thú rừng cũng vậy. Người sống gần rừng, chuyên vào rừng săn bắt hay kiếm củi, quan sát chim muông, nghe nhiều, nhìn lâu, tự nhiên phân biệt được tiếng chim, thói quen bay lượn, giờ giấc kiếm ăn. Cá và chim không tự nói ra mình sống thế nào, nhưng ai ở đủ lâu, nhìn ...

Nghèo không có gì phải hổ thẹn, điều đáng hổ thẹn là nghèo mà vô chí

 Nghèo không có gì phải hổ thẹn, điều đáng hổ thẹn là nghèo mà vô chí Hàn Tín, Đại danh tướng của nhà Hán trước khi thành danh, từng lang thang ở đầu đường xó chợ, cũng từng muốn tìm đến cái chết để kết thúc cuộc đời nhàm chán vô vị của mình. Một bà lão giặt vải ở bờ sông vì thương xót ông, nên mỗi ngày đều để dư ra một bát cơm mang đến cho Hàn Tín ăn, cứ liên tục như vậy mấy chục ngày liền. Hàn Tín ăn no xong, dõng dạc hùng hồn trở lại, nói với bà lão rằng, sau này nhất định sẽ báo đáp ân đức của bà. Bà lão vừa nghe xong, đột nhiên giận dữ nói: “Ta vì thương hại mới mang cơm cho ngươi ăn, đàn ông không tự nuôi nổi mình, mà lại nói đến báo đáp người khác ư!”. Những lời này đại ý là, nam tử hán đến tự lập còn không thể, mà lại còn vọng tưởng đến báo đáp người khác, đúng là quá nực cười! Lời nói này của bà lão, có thể nói là rất cứng rắn tuyệt tình! Một bà lão nghèo khổ ốm yếu, lại có thể nói ra những lời giáo huấn như vậy, đối với một nam tử hán như Hàn Tín, quả thực là nhục nhã vô ...

Đức Phật dạy về 03 cảnh giới hạnh phúc

 Hạnh phúc đâu phải điều xa lạ, đôi khi chỉ cần liếc nhìn mọi thứ xung quanh cũng đủ khiến ta hé nụ cười. Ranh giới giữa niềm vui và nỗi buồn thật ra rất mong manh, tiến lên một bước là niềm vui đón chờ, lùi lại một bước lại là cảm giác đau khổ bao trùm. Hạnh phúc hay đau khổ chính là do ta lựa chọn. Đức Phật có ba lời khuyên dành cho tất cả chúng ta, lời khuyên này cũng xác chứng rất rõ quan điểm của đức Phật về hạnh phúc ở đời: “Vui thay chúng ta sống, không tham giữa cuộc đời đầy tham Vui thay chúng ta sống, không sân giữa cuộc đời đầy sân Vui thay chúng ta sống, không mê lầm giữa cuộc đời mê lầm” Người có trí tuệ xưa nay thường không sống “trong miệng” của người khác, cũng không sống “trong mắt” của người khác. Vậy bí quyết sống hạnh phúc vui vẻ là gì? Chuyện kể rằng, có một con quạ nọ sống trong rừng lâu năm, hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của mình. Cho đến một ngày, nó trông thấy một con thiên nga. “Con vật này thật là trắng“, con quạ nghĩ bụng. “Còn mình thì quá đen. Con t...

Trên đời này cái gì đáng sợ nhất

 Xưa kia có một người hỏi vị thiền sư: “Thưa thầy, trên đời này cái gì đáng sợ nhất?”. Thiền sư trả lời: “Dục vọng”. Người kia vẻ mặt vẫn tràn đầy nghi hoặc, vị thiền sư nói tiếp: “Vậy con hãy nghe ta kể câu chuyện sau đây!”. CÂU CHUYỆN: Vàng thật là đáng sợ Có một vị tăng nhân hoảng hốt sợ hãi chạy từ trong rừng cây ra, vừa đúng lúc gặp hai người bạn tốt đang đi tản bộ bên bìa rừng. Họ hỏi vị tăng nhân: “Ông hoảng hốt như thế là vì cái gì vậy?”. Vị tăng nhân nói: “Thật là đáng sợ quá, tôi đã đào thấy một đống vàng ở trong rừng”. Hai người trong tâm không nhịn được liền nói: “Ông thật là một tên đại ngốc! Đào thấy vàng, một việc tốt như thế mà ông lại nói thật đáng sợ, thật sự tôi không thể hiểu nổi ông nữa!”. Thế là họ lại hỏi vị tăng nhân kia: “Ông đào thấy vàng ở chỗ nào? Hãy nói cho chúng tôi biết đi!” Vị tăng nhân nói: “Thứ lợi hại như thế, các ông không sợ sao? Nó sẽ ăn thịt người đấy”. Hai người kia tất nhiên không tin, liền đáp trả: “Chúng tôi không sợ. Ông hãy nói cho chún...

CUỘC ĐỜI VỐN KHÔNG KHỔ, KHỔ Ở DỤC VỌNG

 CUỘC ĐỜI VỐN KHÔNG KHỔ, KHỔ Ở DỤC VỌNG. LÒNG NGƯỜI VỐN KHÔNG MỆT, MỆT Ở TRANH ĐUA Lão Tử nói: “Họa mạc đại ư bất tri túc, cữu mạc đại ư dục đắc”, không có cái họa nào lớn bằng không biết đủ, không có hại nào lớn bằng lòng tham muốn có được. Lòng tham, dục vọng của con người như chiếc túi không có đáy, không biết đâu là giới hạn. Mà như vậy thì có bao giờ được thỏa mãn, không thỏa mãn thì sao gọi là vui được, nên gọi là vui trong cái khổ mà thôi. Đức Khổng Tử từng dạy: Người quân tử có ba việc phòng ngừa. Lúc nhỏ khí huyết chưa sung túc, phải giữ gìn sắc dục; khi đã trưởng thành khí huyết thịnh vượng, phải phòng ngừa tính ham tranh đấu; khi về già khí huyết suy nhược, cần tránh tính tự đắc tham lam. Có câu thơ: “Gửi thân phù du ở trong trời đất”, cho thấy đời người ngắn ngủi, chúng ta cần phải quý trọng sinh mệnh. Mặc dù chúng ta không cách nào nắm giữ được chiều dài sinh mệnh, nhưng chúng ta có thể điều khiển tâm tính của mình, cố gắng làm cho con đường đi của bản thân rộng mở hơn...

Đợi gió đến, cưỡi gió bay lên, theo gió mà đi

 Trí tuệ nhân sinh của Trang Tử, suy cho cùng, có thể gói gọn trong chín chữ: “Đợi gió đến, cưỡi gió bay lên, theo gió mà đi.” 1. Đợi gió đến Tác phẩm nổi tiếng nhất của Trang Tử, không gì khác hơn là Tiêu Dao Du. Trong đó có kể một câu chuyện quen thuộc: Ở Bắc Minh có con cá lớn tên là Côn, thân hình mênh mông vô hạn, hóa thành chim Bằng, có thể tung cánh bay lên chín tầng trời, cưỡi gió tháng sáu mà vượt muôn dặm đến Nam Minh xa xôi. Nhưng Trang Tử lại nói: con Bằng ấy vẫn chưa thật sự tự do. Bởi một khi không có gió, nó cũng chỉ có thể rơi từ trên cao xuống. Thời ấy còn có Liệt Tử, người có thể cưỡi gió mà bay, trông như thần tiên. Thế nhưng, khi gió ngừng thổi, ông cũng phải lo âu. Đứng trước cửa gió, ai cũng có thể bay lên. Thứ tự do ấy, rốt cuộc vẫn là dựa vào ngoại vật. Vì vậy, “đợi gió đến” trong trí tuệ của Trang Tử không phải là chờ hoàn cảnh thuận lợi, mà là không để bản thân bị ngoại vật trói buộc. Người đời mê đắm danh lợi, để lòng mình bị trăm mối thế tục kéo căng, nê...

RÈN LUYỆN 9 LOẠI TRÍ TUỆ NÀY ĐỂ BƯỚC TỚI CẢNH GIỚI CAO NHẤT CỦA NGƯỜI THÔNG MINH

 RÈN LUYỆN 9 LOẠI TRÍ TUỆ NÀY ĐỂ BƯỚC TỚI CẢNH GIỚI CAO NHẤT CỦA NGƯỜI THÔNG MINH Để tồn tại và phát triển trong một xã hội phức tạp, trước tiên bạn phải học cách cư xử. Cơ hội thành công là bình đẳng cho tất cả mọi người. Điều duy nhất có thể đánh bại người khác là đó là sự khôn ngoan của con người. Cuộc sống chính là quá trình không ngừng thu nạp rồi lại buông đi, để sau cùng chỉ còn lại một thứ: Sự đơn giản, thoải mái. Cảnh giới trí tuệ cao thâm chính là biến cái phức tạp thành cái giản đơn. Dưới đây là những cảnh giới cao nhất của con người, đỉnh cao của sự thông minh, bạn hãy đọc và ngẫm: 1. Trí tuệ cao sang: Trái tim trong sáng, bề ngoài ngây thơ Cảnh giới cao nhất của con người là biết tất cả mọi thứ nhưng tỏ ra ngu ngốc không biết gì. Những người như vậy không phải là vô duyên, không vượt trội, dễ gần mà là những người dễ tiếp cận hơn so với mọi người. Thể hiện bản thân, không có gì hơn là muốn mọi người nhìn bạn với con mắt khác, không có gì hơn là sự phù phiếm nhưng khi b...

LÀM NGƯỜI TỬ TẾ KHI KHÔNG AI THẤY MỚI LÀ ĐIỀU KHÓ

LÀM NGƯỜI TỬ TẾ KHI KHÔNG AI THẤY MỚI LÀ ĐIỀU KHÓ! Tử tế trước ánh nhìn người khác – không khó. Vì ta còn được ngợi khen, được công nhận, được xem là "người tốt". Nhưng tử tế khi không có ai chứng kiến, khi không có ánh hào quang, không có lời khen, không có tiếng vỗ tay… mới là tử tế thật sự. Có người chỉ tốt khi có lợi. Có người tử tế… như một vai diễn. Nhưng cũng có người, sống âm thầm – trao đi từng hành động đẹp nhỏ bé, mà chẳng cần ai biết, chẳng mong ai nhớ. Giúp một người nghèo, không cần quay video. Nhường chỗ trên xe buýt, không cần khoe lên mạng. Tha thứ cho lỗi lầm của ai đó, không cần kể cho cả thế giới. Chính những điều ấy, mới là cốt lõi của nhân cách. Tử tế không phải là một hành vi, nó là một lựa chọn lập đi lập lại mỗi ngày, ngay cả khi chẳng ai thấy, ngay cả khi người nhận không biết ơn, ngay cả khi thế giới chẳng trả lại gì cho bạn. Vì làm người – không phải để được tung hô, mà để mỗi khi soi gương, ta có thể mỉm cười với chính mình. Và mỗi khi nhắm mắt, l...

Quý nhân của đời người là Nghịch cảnh

 Quý nhân của đời người là Nghịch cảnh, những điều không tốt là nền tảng cho sự trưởng thành. 1. Hiểu biết là để sửa chính mình, không phải để sửa người khác. 2. Càng hiểu rõ về chính mình, chúng ta càng kiên nhẫn với những gì chúng ta nhìn thấy ở người khác. 3. Khi không còn là bạn bè với một ai đó nữa, hãy tôn trọng những bí mật mà họ đã chia sẻ với bạn. Đó là sự tử tế. 4. Bạn có thể biết tính cách của một người thông qua cách họ đối xử với những người không mang lại lợi ích cho họ. 5. Đừng ngưỡng mộ người khác khi bạn thấy họ chín chắn hơn bạn. Đó chẳng qua là vì con đường mà họ đi đã gặp nhiều người xấu hơn bạn mà thôi. 6. Người mạnh mẽ cũng tan vỡ, khác biệt là họ không gây ra tiếng động. 7. Thật ra ai cũng sợ thất bại cả. Nhưng họ vẫn bất chấp tiến lên là vì họ có một nỗi sợ lớn hơn cả sự thất bại. Nỗi sợ là để giúp chúng ta sinh tổn. Đừng xấu hổ khi sợ hãi. Tâm lý học vượt nghịch cảnh là cuốn sách giải thích rất cụ thể con người phản ứng thế nào khi rơi vào khủng hoảng và ph...

NGÀY BÉ VÀ BÂY GIỜ

 NGÀY BÉ VÀ BÂY GIỜ! 1. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng biết buông bỏ mới là trí tuệ. 2. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng người giàu có là người lấy về rất nhiều. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người giàu có là người cho đi rất lớn. 3. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng mạnh mẽ là vượt qua người khác. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng mạnh mẽ là vượt qua chính mình. 4. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng kẻ nói nhiều là kẻ thông minh. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người biết lắng nghe mới là người thông thái. 5. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng nếu ta thắng phải có hơn người thua. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng đến nơi là mọi người cùng thắng. 6. Khi còn nhỏ, ta thường muốn sống thật lâu. Nhưng khi lớn lên, ta muốn sống sao cho có ý nghĩa với cuộc đời. 7. Khi còn nhỏ, ta thường muốn người khác chấp nhận mình. Nhưng khi lớn lên, ta nhận ra rằng chỉ cần mình chấp nhận mình là đủ. 8. Khi còn nhỏ, ta mong ...

Phân biệt ngu, ngốc, đần, khờ, si. Không phải ai “ngốc” cũng giống nhau

 Bí mật Hán tự: Phân biệt ngu, ngốc, đần, khờ, si. Không phải ai “ngốc” cũng giống nhau Trong đời sống hằng ngày, ta thường dùng những từ như “ngu, ngốc, đần, khờ, dại, si” một cách khá tùy tiện.  Ngôn ngữ cổ không mơ hồ. Trái lại, nó giống như một tấm gương nhiều mặt, phản chiếu những trạng thái tinh thần rất cụ thể. Hãy bắt đầu từ chữ “đần” (笨 – bèn). Chữ này có bộ trúc (竹) ở trên, vì theo sách cổ Quảng Nhã, lớp màng trắng mỏng bên trong thân tre được gọi là “bèn”, một lớp giấy trắng tinh, mềm mại nhưng thiếu sức sống.  Vì vậy, “đần” không phải là kém cỏi, mà là đơn thuần. Đó là kiểu người ít trải nghiệm, học chậm vì chưa va chạm đủ nhiều với đời. Não bộ của họ không hỏng, chỉ cần thời gian. Bởi thế, xã hội xưa mới tin vào cần cù, tin rằng chăm chỉ có thể bù đắp cho sự chậm chạp ban đầu. Tiếp theo là “ngốc” (傻 – shǎ). Chữ này bên phải trên là (囟), chỗ thóp mềm trên đầu trẻ sơ sinh chưa khép kín, biểu tượng cho sự non nớt bẩm sinh; bên phải dưới là (夂) nghĩa là hành động...

Địa vị không quan trọng, quan trọng là cách đối nhân xử thế

 Địa vị không quan trọng, quan trọng là cách đối nhân xử thế!  Có một tiệm bánh rất ngon và giá cả hợp lý. Một ngày nọ, có người ăn xin ăn mặc rách rưới bước vào tiệm bánh định mua hàng.  Những khách hàng xung quanh đều tỏ thái độ khó chịu với người ăn xin, thì vị chủ tiệm lại chào đón ông ta rất nồng nhiệt. Người ăn xin rút trong túi ra một ít tiền xu, nói với chủ tiệm rằng ông muốn mua bánh. Người chủ nghe xong liền chọn một chiếc bánh đẹp và ngon nhất cho người ăn xin đi. Khi ông ta rời đi, chủ tiệm còn cúi đầu cám ơn vì ông đã mua hàng ủng hộ. Sau đó, người cháu trai của ông chủ tiệm vô cùng bối rối, đã hỏi vì sao ông lại đối xử tốt với người ăn xin thế.  Lúc này, ông chủ đáp: "Tiền của ông ấy là tiền ông ấy đi xin từ người khác từng chút một, nó quý hơn tiền của người khác. Sự ủng hộ của ông ấy có nghĩa là ông ấy thực sự yêu thích những chiếc bánh của chúng ta". Người cháu tiếp tục: "Vậy tại sao ông lại nhận tiền của ông ấy?". Người ông nói: "Ông ấy đến cử...

BÀ LÃO MÙ VÀ CÂU CHUYỆN LÒNG TỐT GIỮA ĐỜI KHIẾN CHÚNG TA TIN VÀO SỰ LƯƠNG THIỆN

 BÀ LÃO MÙ VÀ CÂU CHUYỆN LÒNG TỐT GIỮA ĐỜI KHIẾN CHÚNG TA TIN VÀO SỰ LƯƠNG THIỆN Một hôm, đang đi trên đường, một người đàn ông bỗng nhìn thấy trên cột điện có một mảnh giấy viết mấy dòng chữ. Tò mò, anh ta đến gần để đọc thì thấy nội dung thế này: "Hôm qua, tôi có đánh rơi tờ 50 nghìn trên con đường này nhưng vì mắt tôi không nhìn rõ nên không thể tìm ra nó. Vì thế, nếu ai có nhìn thấy thì hãy cho tôi xin lại nhé. Đây là địa chỉ của nhà tôi..." Sau khi đọc xong, người đàn ông nghĩ 50 nghìn chẳng phải là số tiền lớn, nếu ai đó đánh mất có 50 nghìn thôi mà còn phải cất công viết lên cột điện để xin lại thì có lẽ là đối với họ, đây là số tiền rất quan trọng. Có lẽ họ không may mắn có được một cuộc sống dễ dàng.  Chính vì thế, người đàn ông đã tìm đến đúng địa chỉ đã ghi trên cột điện rồi gõ cửa. Ra mở cửa cho anh là một bà lão mù lòa. Sau khi hỏi han, anh biết rằng bà lão chỉ sống có một mình trong ngôi nhà này mà không có chồng hay con cháu gì.  "Bà ơi, cháu nghe nói bà đ...

TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN THẤY THẾ ẤY

 TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN THẤY THẾ ẤY.! Khi tôi nói xấu người khác cái gì thì chính là trong tâm tôi đang có cái xấu đó. Một hôm Tô Đông Pha đến chơi chùa, cùng ngồi thiền với nhà sư, trong khi ngồi thiền thấy an lạc xuất hiện. Xả thiền xong, Tô rất vui vẻ hỏi nhà sư: -Ngài thấy tôi ngồi thiền như thế giống cái gì? -Trông ngài giống như Đức Phật. Tô nghe thế vui lắm. Thiền sư hỏi lại: -Thế ngài thấy tôi ngồi thiền giống cái gì? Tô đáp: -Trông ngài ngồi thiền giống 1 đống phân bò. Thiền sư nghe thế cũng hứng chí cười vui lắm. Tô Đông Pha cười suốt dọc đường về, nghĩ bụng hôm nay ta đã thắng lão hòa thượng đó 1 phen rồi. Bị ta nói là đống phân bò mà không bẻ lại được câu nào cả.  Tô về khoe với em là Tô tiểu muội : -Hôm nay anh đã qua mặt được lão sư già đó rồi. Tô tiểu muội hỏi chuyện gì, Tô Đông Pha hào hứng kể lại. Tô tiểu muội cười ầm lên. Tô Đông Pha càng hào hứng. Tiểu muội nói: -Muội cười là cười huynh đó, huynh lại thua lão hòa thượng ấy rồi. Tô ngạc nhiên hỏi thế nào. Tiểu ...

ĐỈNH CAO ĐỐI NHÂN XỬ THẾ CỦA NGƯỜI TÀI

 ĐỈNH CAO ĐỐI NHÂN XỬ THẾ CỦA NGƯỜI TÀI: ỔN, THÔNG, LUẬT, ĐỘC, BUÔNG 01. ỔN: Ổn định, bình tĩnh Một nhà nho nổi tiếng từng nói: "Mọi thứ cần phải được giải quyết trong sự điềm tĩnh và chậm rãi, nếu hoang mang, nhất định sẽ xảy ra sai sót. Chuyện khắp thiên hạ này, có chuyện nào không vì vội vã mà sai lầm." Ổn định cảm xúc, bình tĩnh, thoát ra khỏi tình trạng hỗn độn, bạn có thể đối phó được với mọi khó khăn. Cổ nhân nói: biết điểm dừng sau ắt định, định rồi ắt tĩnh, tĩnh rồi sẽ an, an rồi mới có thể nghĩ, nghĩ kĩ càng rồi mới đắc. Tâm tĩnh khiến con người ta lý trí, thông qua quan sát trong bình tĩnh, chúng ta sẽ dễ dàng phán đoán tình hình và đưa ra những phán đoán hợp lý hơn. Nhà khoa học quản lý người Pháp Falkland đã nói: "Khi bạn không biết nên hành động như nào, hành động tốt nhất chính là án binh bất động, tốt nhất đừng đưa ra quyết sách gì, bởi lẽ bạn không biết rõ đó rốt cuộc là cơ hội hay là cạm bẫy." Sống ở đời, có may cũng sẽ có rủi, điều chúng ta cần là...